[Tội Ác-P2] Chương 89

By

Published on

in


Chương 89

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đi thêm 1 giờ theo chỉ dẫn của bản đồ, vượt qua ngọn đồi nơi đặt trạm kiểm lâm số 9.

Đoạn đường tiếp theo về cơ bản là xuống dốc, tuy đỡ tốn sức hơn leo dốc, nhưng đối với những con đường núi hẹp và trơn trượt như thế này, xuống dốc thực ra còn nguy hiểm hơn lên dốc. Thích Sơn Vũ giảm tốc độ, cẩn thận bảo vệ Liễu Dịch, người có khả năng giữ thăng bằng thực sự chỉ ở mức trung bình.

Mặc dù hai người đi trên “đường núi” được đánh dấu trên bản đồ, nhưng khi tự mình đi, chủ nhiệm Liễu mới biết cái gọi là “đường núi” trong rừng sâu hoàn toàn khác với những ngọn núi nổi tiếng mà anh từng leo khi đi du lịch ngắm cảnh.

Dưới chân bọn họ về cơ bản toàn là bùn đất, sự khác biệt so với những nơi khác có lẽ là thảm thực vật ít hơn một chút, thỉnh thoảng ở những đoạn dốc quá lớn mới được kê sơ sài hai phiến đá ở giữa.

Mặc dù trời đã quang mây tạnh, nhưng mưa xối xả liên tục hai ngày đã vắt kiệt khả năng thoát nước của đất và đá núi. Độ ẩm trong đất không thể thoát ra ngoài trong thời gian ngắn, khắp nơi đều ẩm ướt và trơn trượt.

Kiên trì đến bây giờ, chủ nhiệm Liễu đã không còn quan tâm đến hình tượng hay không hình tượng nữa rồi.

Gặp những đoạn dốc lớn mà anh không tự tin bước qua một lần, anh dứt khoát trượt xuống bằng mông như trẻ con chơi cầu trượt, dính đầy bùn đất và cành khô vào quần, hoàn toàn mất hết vẻ bề ngoài. Anh chỉ cảm thấy mình chưa bao giờ thảm hại như thế này trong đời.

Sau khi trượt qua một đoạn dốc, Liễu Dịch quay đầu lại nhìn chiếc quần của mình, chỉ thấy thảm hại không thể tả, “Bộ dạng này của anh, e rằng lát nữa gọi xe ôm trên app người ta cũng từ chối chở mất!”

Thấy anh vẫn còn tinh thần pha trò, Thích Sơn Vũ lập tức trở nên yên tâm hơn khá nhiều, “Cố gắng hết đoạn này, đoạn tiếp theo hẳn sẽ dễ đi hơn nhiều.”

“Được.”

Liễu Dịch cười cười gật đầu, một tay nắm lấy tay Thích Sơn Vũ đưa ra, một tay chống vào cành cây dùng làm gậy, “Đi thôi, cố gắng vượt qua đoạn này.”

**

1 giờ 15 phút trưa, ngày 21 tháng 8.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cuối cùng cũng vượt qua được đoạn đường xuống dốc gập ghềnh và tương đối nguy hiểm, đi đến trước một bãi bồi hẹp.

Theo bản đồ, lúc này hai người chỉ cần lội qua con sông này sang bờ đối diện, là sẽ đến một đoạn đường bằng phẳng dễ đi hơn nhiều.

Chỉ là dù là lần đầu tiên đến, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ chỉ cần nhìn hình dạng bãi bồi dưới chân rõ ràng hẹp hơn một nửa so với bản vẽ, cùng với dòng nước chảy xiết ào ào, là biết “qua sông” đối với hai người là một thách thức rất lớn.

“Mực nước dâng lên nhiều rồi nhỉ?”

Liễu Dịch nhìn chằm chằm vào dòng nước cuồn cuộn trước mặt, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, “Chúng ta không biết mực nước sâu đến mức nào, liệu có nguy hiểm không?”

Thích Sơn Vũ cũng có cùng mối lo ngại.

Tục ngữ có câu khi sơn bất khi thủy, mưa lớn liên tục rất dễ gây ra lũ quét, những con suối nhỏ trong núi bình thường hiền hòa, trong vắt, vô hại với người và vật nuôi cũng có thể biến thành dòng nước lũ cướp đi sinh mạng.

Trước đó xem bản đồ còn chưa thấy có gì sai, bây giờ tận mắt chứng kiến con sông này có tốc độ chảy xiết hơn nhiều so với tưởng tượng, ngay cả cảnh sát Tiểu Thích cũng không khỏi có chút e dè trong lòng.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ lấy bản đồ ra, ghé vào nhau, xem liệu có thể tìm được con đường nào vòng qua con sông này, hoặc ít nhất là tìm thấy một cây cầu nào đó để qua sông không.

Tuy nhiên, thật đáng tiếc, có lẽ vì bình thường con sông này đối với kiểm lâm viên chỉ là có thể lội qua dễ dàng, không đáng để mất công đi vòng hay xây dựng một cây cầu nào đó. Hai người bốn mắt nghiên cứu rất lâu, ngoài quay trở lại hoặc trực tiếp lội qua, bọn họ thực sự không có lựa chọn thứ ba.

“Không còn cách nào khác, đi thôi.”

Liễu Dịch quyết tâm, chỉ vào một cọc gỗ cách đó vài mét, “Đó là dây dẫn để người ta qua sông, đúng không? Vì dây vẫn còn trên mặt nước, chứng tỏ dưới đáy nước không sâu lắm, phải không?”

Thích Sơn Vũ gật đầu một chút.

Cọc gỗ mà Liễu Dịch chỉ cao khoảng một mét rưỡi, có đóng một chiếc đinh tán ở độ cao 70cm so với mặt đất. Một sợi dây được buộc vào đó, kéo từ bờ này sang bờ kia của con sông, cố định vào một cọc gỗ khác.

Chỉ là vạch chia độ được đánh dấu ở chỗ đóng đinh của cọc gỗ lại không phải là “70cm”, mà là “150cm” — điều này có nghĩa là độ cao của sợi dây so với đáy sông ở chỗ sâu nhất của khu vực mà sợi dây chạy qua là một 150cm.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ ước lượng, lúc này sợi dây còn cách mặt nước khoảng 20cm, tức là mực nước sâu khoảng một 130 cm, gần bằng khu vực nước nông của hồ bơi, so với chiều cao của hai người bọn họ, vẫn rất an toàn.

Tuy nhiên, dù mực nước xấp xỉ nhau, việc lội nước qua sông hoàn toàn không phải là khái niệm giống như bơi ngang qua hồ bơi.

Lực xung kích do dòng nước mang lại đáng sợ đến mức chỉ có người từng trải mới hiểu.

Chỉ cần người có cân nặng nhẹ một chút, đi đến chỗ nước sâu hơn, bị nước sông cuốn trôi đi không phải là ít. Chưa kể Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ còn không biết tình hình dưới đáy nước ra sao — đá cuội có trơn trượt hay không, có đá dễ làm trẹo chân hay không, vân vân

Nhưng bây giờ hai người không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bám vào dây để qua sông.

Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn, Thích Sơn Vũ vẫn xé rách một chiếc áo sơ mi của mình, làm một bộ đai cố định cho hai người.

Đai cố định được quấn ngang ngực hai người trước, đầu kia thắt thành một nút thòng lọng móc vào sợi dây. Bằng cách này, ngay cả khi ai đó trượt chân ngã giữa sông, cũng sẽ bị dây cố định kéo lại, mà không bị nước sông cuốn trôi xuống hạ lưu.

“Nhớ nhé, đừng đi thẳng qua, mà phải đối diện với hướng nước chảy đến như em đây, rồi di chuyển ngang sang như cua bò.”

Thích Sơn Vũ vừa trình diễn kỹ năng qua sông cho Liễu Dịch, vừa cẩn thận bước xuống nước.

Cậu nắm lấy sợi dây kéo ngang qua sông bằng tay trái, tay kia nắm lấy tay Liễu Dịch, “Yên tâm, em sẽ giữ chặt anh.”

Liễu Dịch gật đầu mạnh một cái, đứng nghiêng người theo hướng dẫn của Thích Sơn Vũ, đối diện với hướng nước chảy đến, nắm chặt tay người yêu, một chân bước vào nước sông, cảm nhận một chút lực xung kích của dòng nước vào bắp chân, sau đó là chân còn lại.

“Được rồi, chúng ta đi tiếp.”

Thích Sơn Vũ dẫn Liễu Dịch lội vào chỗ nước sâu hơn.

Độ dốc của bờ sông rất lớn, hai bước đầu tiên nước chỉ mới đến bắp chân của hai người, bước thứ ba nước đã ngập đến ngực.

Liễu Dịch cảm nhận rõ ràng lực xung kích và cảm giác bị ép lại do dòng nước đập vào ngực, đồng thời nó còn lấy đi nhiệt lượng cơ thể anh, khiến anh cảm thấy sợ hãi theo bản năng.

Anh nắm chặt tay Thích Sơn Vũ, nhận lại được một cái nắm chặt mạnh mẽ hơn.

“Bước tiếp theo anh sẽ giẫm lên một tảng đá lớn, bề mặt tảng đá lồi lõm và rất trơn, anh phải hết sức cẩn thận.”

Đợi Liễu Dịch đứng vững, Thích Sơn Vũ mới dịch chuyển thêm một bước sang bên cạnh, rồi quay đầu nhắc nhở đối phương.

Liễu Dịch vẻ mặt nghiêm nghị, chăm chú, “Ừm.”

**

Vì mỗi lần đến chỗ có thể khó đi, Thích Sơn Vũ đều nhắc nhở Liễu Dịch nên chú ý điều gì, và Liễu Dịch cũng là một học trò ngoan ngoãn lắng nghe và làm theo tuyệt đối. Người yêu giao phó thế nào, anh làm theo thế đó. Vì vậy, trên suốt quãng đường, hai người đã vượt qua một cách suôn sẻ và an toàn, cuối cùng đã qua sông sau mười phút.

Khi cả hai bàn chân đều giẫm lên bãi sỏi chắc chắn, Liễu Dịch mới thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng trong cổ họng cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

“Tiếp theo, không còn sông nữa chứ?”

Liễu Dịch nắm tay Thích Sơn Vũ đứng dậy, quay đầu nhìn mông mình một cái, bông đùa trong sự khổ sở: “Tuyệt vời, chiếc quần đầy bùn giờ đã được giặt sạch hoàn toàn rồi, ít nhất sẽ không bị tài xế từ chối chở nữa.”

Thích Sơn Vũ cũng bật cười: “Sông thì chắc không còn, nhưng đường xuống dốc thì chưa chắc đâu.”

Nghe vậy, Liễu Dịch đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm Thích Sơn Vũ, ánh mắt đầy sự đau khổ không thể tin được.

Tuy nhiên, ngay lúc anh lướt mắt qua, ánh mắt chợt bắt được thứ gì đó phản quang.

“Tiểu Thích!”

Anh nắm chặt cánh tay Thích Sơn Vũ, “Chỗ kia, có một chiếc giày!”

Thích Sơn Vũ nhìn theo ánh mắt của Liễu Dịch, thấy phía trước, ngay sát bờ sông, có một bụi cây nhô ra trong vùng nước nông, những cành cây dang rộng tạo thành một xoáy nước rõ ràng.

Xét từ vị trí phát triển của bụi cây, trước đây nó hẳn là ở trên bờ, chỉ là bây giờ mực nước dâng cao, làm ngập nơi vốn là bãi bồi, khiến nó trông như mọc trong nước.

Và lúc này, trên một cành cây của bụi cây đang mắc kẹt một chiếc giày.

Thứ mà Liễu Dịch thoáng thấy vừa nãy, chính là vật trang trí bằng kim loại trên mũi giày phản chiếu ánh nắng mặt trời.

Thích Sơn Vũ bước nhanh vài bước, lội vào vùng nước nông, vớt chiếc giày đó lên, Liễu Dịch thì lấy điện thoại ra, bật chế độ quay phim, ghi lại quá trình bọn họ tìm thấy chiếc giày.

Liễu Dịch tự tin trí nhớ của mình rất tốt, anh nhớ rất rõ đôi giày thể thao mà Buck đi có một vật trang trí lấp lánh màu vàng trên mũi giày.

Và Thích Sơn Vũ cũng có suy nghĩ tương tự: “Anh Liễu, đây có phải giày của Buck không?”

Nói rồi, cậu mang chiếc giày vừa nhặt được lên bãi sỏi, lật nó trở lại, đế giày hướng về phía hai người, “Hoa văn này, hình như giống với dấu chân chúng ta tìm thấy ở sảnh trước.”

“Đúng vậy, giống hệt!”

Liễu Dịch trả lời vô cùng chắc chắn.

Mỗi chiếc giày đều có hoa văn đặc trưng, ngay cả khi giày của Buck rất mới, nhưng sau vài ngày đi lại, ít nhiều cũng sẽ có một số khác biệt chi tiết, chẳng hạn như chỗ nào bị trầy xước, hay có hạt cát nào lọt vào khe hở nhỏ nào đó.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ trước đó đã quan sát kỹ hoa văn của những dấu giày đó, và trao đổi những gì đã quan sát được với nhau. Lúc này so sánh với chiếc giày trên đất, cả hai đều có thể khẳng định, nó chính là chiếc giày phải, thuộc về đôi giày đã để lại dấu chân “rời đi” ở sảnh trước.

Liễu Dịch: “…”

Anh nhìn Thích Sơn Vũ, “Nếu giày của Buck ở đây, thì cậu ta ở đâu?”

Thực ra Thích Sơn Vũ cũng rất muốn biết câu trả lời cho câu hỏi này.

Cậu chỉ tay vào dòng nước xiết bên cạnh, “Nếu chiếc giày này ở trong sông, ít nhất có thể chứng minh Buck đã xuống nước.”

Nghe vậy, Liễu Dịch cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Nhưng mà, không thể chứng minh được cậu ta có bò lên khỏi mặt nước hay không, đúng không?”

Hết chương 89

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.