Chương 92
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8.
2 giờ 35 phút chiều.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đang tìm cách sắp xếp chỗ cho Buck, người sống chết không chịu ở lại một mình.
Ban đầu, hai người cố gắng giảng giải cho Buck hiểu rằng bọn họ sẽ đưa cậu ta đến một nơi an toàn, và sẽ quay lại đón cậu ta sau khi tìm được đội cứu hộ, đó là cách nhanh nhất để mọi người đều được cứu.
Tuy nhiên, Buck như bị kích động, bất kể hai người Liễu và Thích nói cái gì, cậu ta đều đáp lại bằng từ “không”, với thái độ không thể thuyết phục nổi, nếu không phải bị tổn thương đốt sống lưng không thể cử động được, cậu ta gần như muốn lăn lộn tại chỗ.
Chủ nhiệm Liễu thường ngày điềm tĩnh, thanh lịch và phong độ, thực chất không phải là người có tính khí tốt.
Thấy Buck không chịu hiểu lý lẽ, anh cũng lười chiều chuộng nữa, quay người vỗ vai Thích Sơn Vũ, “Xem cậu ta có nhiều tinh thần thế kia, chắc đặt cậu ta ở đây một ngày một đêm cũng không có vấn đề gì đâu.”
Khóe môi anh khẽ cong lên, nói với người yêu nhà mình: “Chúng ta đi thôi.”
“Khoan đã! Hai người dừng lại cho tôi!!”
Mắt thấy Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ thực sự muốn rời đi, Buck lo lắng vung tay loạn xạ.
Cậu ta lấy bụng ta suy ra bụng người, nghĩ rằng hai người đó đi rồi chắc chắn sẽ không quay lại nữa, sẽ bỏ mặc cậu ta ở đây chờ chết.
Trong lúc cấp bách, Buck bắt đầu mở miệng chửi rủa, tất cả những lời lẽ khó nghe đều được thốt ra.
Đồ gay chết tiệt, đồ đồng tính thối tha, đồ ái nam ái nữ, chết cả nhà, vân vân mây mây, vốn từ phong phú, cách diễn đạt thô tục, cho thấy cậu ta không ít lần được rèn luyện trong các cuộc chiến trên mạng.
Liễu Dịch coi như không nghe thấy, kéo Thích Sơn Vũ đi một cách điềm nhiên.
Khi hai người đi được nửa dặm, vẫn còn nghe thấy tiếng chửi rủa tuyệt vọng và giận dữ của Buck.
“Quả nhiên là streamer có khác, không nói đến chuyện khác, ít nhất hơi thở cũng vô cùng dồi dào.”
Liễu Dịch nhận xét từ tận đáy lòng.
“Đúng vậy.”
Thích Sơn Vũ gật đầu, “Đáng tiếc, sau khi về, có lẽ cậu ta không làm streamer được nữa rồi.”
“Ồ?”
Liễu Dịch quay sang nhìn Thích Sơn Vũ: “Em cũng nghĩ là cậu ta làm à?”
Vì Liễu Dịch dùng từ “cũng”, có nghĩa là anh đã có sự tâm linh tương thông với suy nghĩ của cảnh sát Tiểu Thích.
Thích Sơn Vũ cười nói: “Rất rõ ràng mà.”
Liễu Dịch cũng cười: “Đúng thật nhỉ, cứ như con rận trên đầu hòa thượng vậy…”
Anh nói đến nửa chừng, thì nghe thấy tiếng người từ xa hét về phía bọn họ: “Này, bên kia—! Bên kia có phải có người hay không—!?”
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy ba người đàn ông mặc áo khoác màu xám đen vừa gọi vừa nhanh chóng bước về phía họ.
Mặc dù đứng xa không nhìn rõ biểu tượng trên áo khoác của bọn họ, nhưng vào lúc này mà xuất hiện ở đây, chín phần mười là đội cứu hộ rồi!
Hai người Liễu và Thích vội vàng chạy về phía bọn họ.
“Vãi đạn, tìm thấy thật này!”
Người đàn ông trẻ tuổi nhất trong ba người thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực, ánh mắt lướt qua mặt hai người, lập tức gọi ra danh tính của họ: “Một người họ Liễu, một người họ Thích, đúng không?”
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cùng nhau gật đầu.
“Tuyệt vời!”
Chàng thanh niên đó đưa tay ra định vỗ vai Thích Sơn Vũ: “Tôi cứ tưởng phải đi mãi đến trạm số 9 mới gặp được hai người chứ!”
Người đàn ông lớn tuổi bên cạnh ngăn cánh tay thân mật của chàng thanh niên lại, quay đầu lườm cậu ta.
“Chúng tôi là kiểm lâm viên ở đây.”
Người đàn ông lớn tuổi báo danh tính của mình, “Chúng tôi nhận được liên lạc nói có du khách gặp nạn, vội vã đến tìm hai người…”
**
Đúng như bọn họ tự nói, bọn họ đều là kiểm lâm viên của khu bảo tồn thiên nhiên này.
Khoảng 1 giờ trước, bọn họ nhận được liên lạc nói rằng có du khách tối qua đã đi nhầm vào đường huyện X4 bị bỏ hoang và không may gặp tai nạn xe hơi, chỉ có thể ngủ lại ở Tình Lạc Trang, tất cả đều cảm thấy mơ hồ.
Vì 2 giờ chiều là sẽ xả lũ, lũ lụt có khả năng cao sẽ phá hủy Tình Lạc Trang bên cạnh đường huyện X4, trong trường hợp không thể liên lạc với du khách đang ở lại, dù có cố gắng tìm cách cứu hộ thế nào cũng không kịp.
Nhưng mặc dù không kịp, bọn họ cũng phải gấp rút đi xem xét.
Mấy người kiểm lâm viên gần nhất vội vàng lên đường đến Tình Lạc Trang, và trên đường đi nhận được tin qua vô tuyến rằng có hai du khách khác tối qua có lẽ không trở về Tình Lạc Trang, mà ngủ lại ở trạm số 9, cách biệt thự một ngọn đồi. bọn họ quyết định đi đến trạm số 9 trước để xem xét tình hình, không ngờ lại gặp được mục tiêu cứu hộ trên đường đi.
“Thì ra là vậy.”
Liễu Dịch nghe xong lời giải thích của các kiểm lâm viên, trong lòng đã rõ ràng, “Là tài xế họ Đặng đã báo cảnh sát, đúng không?”
Các kiểm lâm viên cùng nhau gật đầu, có chút ngạc nhiên không biết anh làm sao mà biết được.
Thực ra điều này không khó đoán.
Dù sao thì những người khác bây giờ hoặc là đã chết, hoặc là đang nằm cách đó một cây số, chỉ còn mỗi tài xế Đặng mất tích là có khả năng tìm đến cứu hộ cho bọn họ, và còn có thể nói chính xác bọn họ và việc bọn họ ngủ lại ở trạm kiểm lâm số 9 tối qua.
Theo lời kể của tài xế Đặng, hắn cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm lớn trong vụ hành khách gặp nạn lần này. Dưới sự dằn vặt của trách nhiệm và cảm giác tội lỗi, đêm qua hắn càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức, quyết định tìm cách xuống núi cầu cứu, nên đã sớm rời khỏi Tình Lạc Trang.
Tuy nhiên, mưa to gió lớn, đêm tối đường trơn, muốn mò mẫm xuống núi trong đêm đâu có dễ dàng.
Tuy rằng tài xế Đặng là người địa phương, khá quen thuộc đường đi, nhưng dù sao cũng chỉ là tài xế, thực sự không có khả năng đi bộ gần 20km đường núi trong đêm dưới thời tiết cực kỳ khắc nghiệt.
Điều tồi tệ hơn là điện thoại của tài xế Đặng là một chiếc máy cũ đã dùng bảy, tám năm, vốn dĩ đã sắp hỏng đến nơi rồi, lại còn bị va đập, bị gió thổi mưa dầm suốt cả ngày, cuối cùng là hỏng hẳn. Đừng nói là tìm tín hiệu để gọi cứu hộ, ngay cả mở máy cũng không được.
Thế là hắn chỉ có thể tìm một vách núi khuất gió, trốn dưới gốc cây, cố gắng chịu đựng suốt một đêm, chờ trời sáng rồi lảo đảo đi xuống núi, mãi đến trưa mới về đến một con đường xuống núi khác, báo cảnh sát thành công và liên lạc với cơ quan cứu hộ địa phương.
“Đáng tiếc quá, nếu có thể sớm hơn hai tiếng thì tốt rồi!”
Người kiểm lâm lớn tuổi hơn thở dài bằng tiếng phổ thông mang đậm giọng địa phương: “Không biết mấy đứa trẻ ở biệt thự còn cứu được không…”
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nhìn nhau một cái.
“Tin tốt là, có một người còn sống.”
Liễu Dịch chỉ về hướng bọn họ vừa đi tới, “Bây giờ đang ở phía trước.”
Các kiểm lâm viên đều ngạc nhiên.
Liễu Dịch dừng lại một chút, “Tin xấu là, chúng tôi có thể khẳng định, chỉ còn lại một người sống sót mà thôi.”
Các kiểm lâm viên: “!!”
“Các anh có mang theo bộ đàm không, đúng không?”
Thích Sơn Vũ liếc nhìn bộ đàm đeo ở thắt lưng của ba người, lấy ra thẻ cảnh sát từ túi áo sơ mi ướt sũng của mình, “Làm phiền mấy anh gọi báo cảnh sát giúp…”
Các kiểm lâm viên: “!!”
Bọn họ kinh ngạc nhìn thẻ Cảnh sát Nhân dân trong tay Thích Sơn Vũ, sau đó lại nhìn Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ như thể gặp ma giữa ban ngày.
Đồng thời, ba người còn nghe thấy “phần tiếp theo” kinh hoàng hơn.
Thích Sơn Vũ nói với bọn họ:
“Tình Lạc Trang đã xảy ra án mạng, tổng cộng có bốn người chết.”
**
Đối với Liễu Dịch, hai ngày 20 và 21 tháng 8 này dài đến không thể tin được.
Anh và Thích Sơn Vũ may mắn gặp được các kiểm lâm viên đến tìm họ, được bọn họ hộ tống xuống núi, nhưng ngay lập tức lại leo lên chiếc xe cảnh sát đang chờ sẵn bên đường, phóng thẳng về trung tâm thị trấn. Vừa vào đồn cảnh sát đã bị một nhóm cảnh sát bao vây.
Đối mặt với cảnh tượng này, Liễu Dịch rất muốn tỏ ra bình tĩnh và chuyên nghiệp.
Nhưng anh đã lo lắng, sợ hãi và làm việc quá sức suốt một ngày, lại hơn 20 tiếng không ăn uống tử tế, thực sự không chịu nổi nữa.
Chỉ vài phút sau khi vào đồn cảnh sát, Liễu Dịch đột nhiên tối sầm mắt, ngã lăn ra đất trước sự chứng kiến của mọi người, ngay cả Thích Sơn Vũ cũng không kịp đỡ lấy anh.
Anh ngất đi và hôn mê suốt ba tiếng đồng hồ.
Khi Liễu Dịch tỉnh lại đã là 7 giờ 30 tối, anh đang nằm trên giường bệnh ở phòng theo dõi Khoa Cấp cứu Bệnh viện Trung tâm huyện, trên tay cắm kim truyền nước biển, Thích Sơn Vũ đang canh bên cạnh giường, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
“Không sao, chắc là hạ đường huyết mà thôi.”
Việc đầu tiên Liễu Dịch làm khi tỉnh lại là an ủi người yêu đang có vẻ sợ hãi tột độ, “Ăn uống đầy đủ là được, ngay cả truyền nước biển thực ra cũng có thể bỏ qua.”
Nói rồi còn giơ cánh tay đang cắm kim lên.
“…”
Thích Sơn Vũ không trả lời, thần sắc trông có vẻ ỉu xìu ỉu xìu, không biết có phải vẫn còn đang tự trách bản thân vì đã không chăm sóc tốt cho Liễu Dịch hay không.
“À đúng rồi!”
Liễu Dịch đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, lật người ngồi dậy khỏi giường, dùng tay không cắm kim kéo tay áo Thích Sơn Vũ, “Còn em? Em đã ăn gì chưa?”
Thích Sơn Vũ gật đầu.
“Yên tâm, em ăn rồi.”
Cậu trả lời: “Còn mượn phòng trực của bệnh viện tắm rửa và thay quần áo rồi.”
Các cảnh sát ở đây sau khi biết hai người là một cảnh sát hình sự và một pháp y, đều tỏ ra vô cùng lịch sự, không chỉ lập tức đưa Liễu Dịch đã bị ngất xỉu vào bệnh viện, mà còn mang thức ăn và quần áo sạch sẽ cho Thích Sơn Vũ kiên quyết ở lại chăm sóc, để cậu có thể ăn uống và tắm rửa trong lúc chờ bệnh nhân tỉnh lại.
“Vậy thì tốt rồi.”
Nghe câu trả lời của Thích Sơn Vũ, Liễu Dịch yên tâm, liền quan tâm đến vấn đề khác: “Tình hình Tình Lạc Trang thế nào rồi?”
“Sập.”
Thích Sơn Vũ đưa hai tay ra nhún vai, “Lũ quét không trực tiếp phá hủy căn biệt thự, nhưng đã gây ra lở đất, phía đông biệt thự sụp đổ hoàn toàn, nửa còn lại của tòa nhà cũng không thể vào được vì kết cấu không ổn định.”
“Được rồi…”
Liễu Dịch vẻ mặt nghiêm trọng: “Lần này thì bằng chứng bị hủy hết rồi.”
“Đúng vậy.”
Thích Sơn Vũ cũng rất bất lực: “Chỉ còn lại những gì chúng ta đã quay lại, và những thứ đã mang ra ngoài mà thôi.”
Trong ba tiếng Liễu Dịch hôn mê, Thích Sơn Vũ đã kể chi tiết những gì xảy ra trong hai ngày qua cho cảnh sát địa phương, và giao lại tất cả các video, ảnh chụp và một loạt vật chứng thu thập được cho cảnh sát.
Tuy nhiên, đây là một vụ án nghiêm trọng liên quan đến năm mạng người, bao gồm Awe, Tổng Giám đốc Trình, Thanh Ngư, Nam Khang và Tụ Tụ, không phải chỉ một lần “hợp tác điều tra” là xong.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đều đã chuẩn bị tâm lý, e rằng bọn họ sẽ phải nán lại tỉnh Giang Tây thêm một thời gian nữa.
“Gọi điện cho Đội trưởng Thẩm của bọn em đi.”
Liễu Dịch cười khổ bất lực: “Xem ra chúng ta phải xin nghỉ thêm vài ngày nữa rồi.”
Hết chương 92


Bình luận về bài viết này