Chương 107
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
“Khu các vị đang thấy bây giờ rộng hơn hai trăm mẫu đấy.”
Hách Tuấn Kiệt hài lòng ngắm nhìn ánh mắt trầm trồ của mọi người, “Khu nuôi trồng này của chúng tôi còn có sáu khu ao cá quy mô như thế nữa, tổng cộng hơn 1500 mẫu!”
Tuy nhiên, sau đó Hách Tuấn Kiệt nói với bọn họ rằng, khu ao cá liên hoàn này được hình thành dần dần trong hơn mười năm nay, còn cái ao nhỏ khoảng một mẫu mà Lâm Mỹ Quyên bị chết đuối đã biến mất hoàn toàn từ lâu, không biết là đã bị lấp đi hay đã trở thành một phần của các ao lớn.
Ban đầu Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ hy vọng có thể xem xét ao cá, tốt nhất là hỏi thêm chi tiết về việc phát hiện thi thể của Lâm Mỹ Quyên từ những người biết chuyện năm đó, nhưng giờ ao cá đã biến mất, cho dù có hồi tưởng thế nào đi nữa, hai người cũng không thể kết hợp với cảnh thực để suy đoán vụ chết đuối đó có điểm đáng ngờ hay không.
Không còn cách nào, bọn họ đành từ bỏ nơi này, chuẩn bị đi đến điểm tiếp theo.
Lúc này đã là 4 giờ 45 phút chiều.
Lấy cớ là “điều tra các sự kiện lớn trong thôn”, bọn họ đã hỏi Hách Tuấn Kiệt về tình hình hiện tại của ba gia đình có con gái có chữ “Quyên” trong tên.
Thích Sơn Vũ đã điều tra từ trước, hộ khẩu của ba gia đình này vẫn còn ở thôn Hạnh Khiếu, khả năng cao là bọn họ có thể tìm thấy những gia đình này trong thôn.
“Ôi chao, không phải tôi nói đâu, đạo diễn Du, sao anh lại để ý đến ba hộ này thế?”
Hách Tuấn Kiệt sờ sờ mặt, “Sao tôi không thấy ba nhà này có gì đặc biệt nhỉ…”
Du Viễn Quang nghĩ thầm, cả ba nhà bọn họ đều có con gái có chữ “Quyên” trong tên, và cả ba đứa trẻ đều đã gặp chuyện, đó chính là điểm đặc biệt nhất, “Danh sách của chúng tôi có khá nhiều gia đình, ba hộ này là đại diện cho ‘người dân thôn bình thường’.”
“Ồ ồ, thì ra là vậy!”
Hách Tuấn Kiệt cho rằng mình đã hiểu, “Là lấy tư liệu theo đợt phải không, mỗi lần phỏng vấn vài gia đình.”
Du Viễn Quang bình tĩnh gật đầu.
“Ừm, để tôi nghĩ xem…”
Hách Tuấn Kiệt đưa tay lên sờ sờ cằm, nhíu mày cố gắng suy nghĩ:
“Nhà Trương Đống Lương cách đây không xa, ngay cạnh khu nuôi trồng, chúng ta có thể đến đó trước… Nhà họ Lâm thì có chút phiền phức, ông cụ nhà họ đã mất, bà cụ chuyển lên thành phố sống với con trai cả, hiện tại nhà cũ là do con gái và con rể quản lý.”
Tuy trong lòng Hách Tuấn Kiệt hướng về giới giải trí, nhưng công việc trợ lý thì làm không tồi, hắn rất quen thuộc với người trong thôn, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể nói ra tình hình hiện tại của mấy hộ gia đình này:
“Còn nhà Trình Diệu Tổ, bọn họ ở cách đây khá xa đấy, phải quay lại khu trường trung cấp, hôm nay e là không kịp mất thôi!”
“Không sao.”
Liễu Dịch mỉm cười với đối phương: “Chúng tôi có thể tiếp tục vào ngày mai.”
“Ôi chao, vậy à! Được, được!”
Hách Tuấn Kiệt liên tục gật đầu, tỏ ý sẵn lòng cống hiến sức lực.
**
Ngày 23 tháng 9, thứ Sáu.
Mấy người rời khỏi khu nuôi trồng thì đã hơn 5 giờ chiều.
Xem xét việc đường đột đến nhà dân vào thời điểm này, tốt nhất là không nên đúng vào bữa cơm của người ta, mấy người quyết định tìm một chỗ ăn tối trước, nhân tiện đợi Hách Tuấn Kiệt liên hệ với nhà họ Trương, xác nhận có người ở nhà rồi mới đi qua.
Ngay cạnh khu nuôi trồng có liền ba nhà hàng kiểu trang trại, thịt, trứng, cá dùng để nấu ăn đều là sản phẩm của khu nuôi trồng, còn rau củ quả thì được quảng cáo là rau xanh hữu cơ tự trồng, không ô nhiễm của người dân trong thôn.
Hách Tuấn Kiệt nhiệt tình mời bốn người dùng bữa.
Dù Nhóm người của Liễu Dịch từ chối vô số lần, hắn vẫn kiên quyết mời, lý do là “Hàng tự sản xuất trong thôn, không đắt, thực sự không đắt, vừa rẻ vừa ngon, các vị nhất định phải thử!”
Đồng chí Hách Tuấn Kiệt cũng không hề khoe khoang.
Nguyên liệu bữa ăn này đúng là tươi mới, chất lượng cũng khá tốt, dù đầu bếp chỉ có tay nghề nấu món ăn gia đình, mọi người nếm thử đều thấy ngon. Đặc biệt là món canh sườn hầm củ sen, sau khi uống xong, Liễu Dịch không nhịn được hỏi Hách Tuấn Kiệt khu nuôi trồng này có cửa hàng trực tuyến hay không, sau này có thể đặt củ sen từ bọn họ hay không.
6 giờ 25 phút chiều, mọi người ăn xong, lên đường đến nhà họ Trương.
“Nhà họ Trương” mà nhóm người của Liễu Dịch tìm kiếm chính là nhà của Trương Hiểu Quyên, người đã chết trong vụ cháy vào năm 199x, tức là 29 năm trước.
Thích Sơn Vũ đã tra được, chủ hộ nhà họ Trương tên là Trương Đống Lương, chính là cha của Trương Hiểu Quyên.
Trương Đống Lương và vợ làm công nhân tại các nhà máy ở thành phố Hâm Hải và thành phố D từ sớm, sau khi tích góp được một chút tiền thì về thôn kinh doanh trồng cây ăn quả, hiện tại có một khu rừng vải thiều riêng, tuy không giàu có, nhưng cũng sống khá sung túc.
Nghe nói có biên kịch nổi tiếng đến phỏng vấn, Trương Đống Lương tuy rằng cảm thấy ngạc nhiên, nhưng cũng không từ chối, rất nhanh chóng đồng ý gặp mặt mọi người.
Chỉ là những câu hỏi mà nhóm người của Liễu Dịch muốn hỏi nhà họ Trương hoàn toàn không liên quan đến việc “lấy tư liệu” mà bọn họ nói với bên ngoài, cũng không muốn Hách Tuấn Kiệt nghe lỏm, thế là bọn họ viện cớ “khách sạn đã đặt có chút vấn đề”, nhờ Hách Tuấn Kiệt lái xe chở Giang Hiểu Nguyên đến khách sạn, đi giải quyết vấn đề phòng ở trước.
Đối với sự sắp xếp này, tuy rằng Giang Hiểu Nguyên cũng có chút tiếc nuối, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra chút nào, nhiệt tình kéo Hách Tuấn Kiệt rời đi, cuối cùng còn lén lút quay đầu lại giơ dấu tay “OK” cho Liễu Dịch, tỏ ý mình sẽ cố gắng hết sức giữ chân đối phương, bọn họ cứ yên tâm hỏi chuyện.
Sau khi đuổi Hách Tuấn Kiệt đi, Liễu Dịch bấm chuông cửa nhà họ Trương.
Ngôi nhà ba tầng của nhà họ Trương rõ ràng được xây mới trong những năm gần đây, kiểu dáng trung lập, không hoành tráng cũng không tồi tàn, thuộc loại nhà sân nhỏ nông thôn mới có thể thấy ở khắp nơi trong thôn, chỉ là rõ ràng không phải kiến trúc đã bị cháy rụi năm đó.
Nhà họ Trương đã được liên hệ từ trước, nghe tiếng chuông cửa, vội vàng ra mở cửa, mời Liễu Dịch, Thích Sơn Vũ và Du Viễn Quang vào nhà.
Trong phòng khách đã có sáu người ngồi, ngoài chủ hộ Trương Đống Lương, còn có vợ ông, con trai cả, con trai thứ và hai cô con dâu, khay trà đạo lớn đặt trên bàn trà, cộng thêm các loại mứt quả, hạt dưa, hạt dẻ, chẳng khác gì đãi khách ngày Tết.
Trước đây khi cảnh sát Tiểu Thích đi điều tra, vừa đưa thẻ ngành ra là đối phương nhất định phải run rẩy như gặp kẻ địch, ngồi xuống được mời một chén trà đã là tốt lắm rồi, cảnh tượng hòa thuận vui vẻ như thế này cậu chưa từng thấy, khi Trương Đống Lương đứng dậy cười ha hả bắt tay cậu, cậu lại hiếm khi tỏ ra cứng nhắc.
May mắn là Liễu Dịch đã kéo cậu lại, ngồi xuống chiếc ghế sofa đôi mà nhà họ Trương đã cố ý để dành cho họ.
**
Mặc dù ba người chủ yếu đến vì vụ cháy đã thiêu chết Trương Hiểu Quyên và bạn trai cô ấy là Hoàng Bằng 29 năm trước, nhưng bọn họ không muốn nhà họ Trương nghi ngờ, nên phải kiên nhẫn tạo tiền đề trước, sau khi nói chuyện phiếm một lúc lâu, bọn họ cảm thấy đã đến lúc, mới khéo léo dẫn dắt câu chuyện về hướng mà bọn họ thực sự muốn tìm hiểu.
“Lão Trương, ngài vừa nói mình có ba người con, hai trai một gái phải không?”
Liễu Dịch làm như không biết gì, cười tủm tỉm nói: “Hiện tại hai người con trai đều phụng dưỡng bên ngài, giúp ngài cùng quản lý vườn vải thiều, vậy con gái của ngài thì sao?”
“Ôi!”
Nghe Liễu Dịch nhắc đến Trương Hiểu Quyên, Trương Đống Lương đã ngoài 70 tuổi thở dài một hơi thật dài, trả lời bằng giọng phổ thông nặng tiếng địa phương: “Con gái đáng thương của tôi, là đứa đoản mệnh, mười mấy tuổi đã mất rồi!”
“Ồ?”
Liễu Dịch ra vẻ kinh ngạc: “Có chuyện gì vậy? Ngài có tiện kể một chút không?”
Tiếp theo, bọn họ nghe thấy câu chuyện không khác mấy so với những gì Thích Sơn Vũ đã tra được trong hồ sơ.
Có lẽ vì thời gian đã trôi qua gần 30 năm, nỗi đau mất con đã bị năm tháng vô tình làm phai nhạt, thái độ của Trương Đống Lương và vợ khi nhắc đến con gái đã mất rất bình tĩnh.
“Con gái tôi ấy à, là cái đứa không nên thân… ôi, phải nói thế nào nhỉ, tuổi còn nhỏ đã học đòi yêu đương, kết quả không chỉ hại chết bản thân, mà còn đốt luôn cả nhà mình!”
Trương Đống Lương vừa nói vừa lắc đầu: “Tôi và vợ lúc đó làm việc trong một nhà máy thực phẩm ở thành phố Hâm Hải, hai đứa con trai, đứa lớn đi làm ở thành phố bên cạnh, đứa nhỏ ở cùng chúng tôi trong ký túc xá…”
Ông dừng lại một chút, sau đó mới nói tiếp, “Hôm đó nhận được điện thoại nói nhà bị cháy, hai vợ chồng tôi suýt nữa đã sợ chết khiếp!”
Ông Trương đưa tay sờ lên lồng ngực của mình: “Sau đó chúng tôi chạy về xem, đúng là… cả căn nhà chỉ còn lại nửa bức tường ngoài, trần nhà đều sập hết! Không chỉ mất con gái, còn chết cả con nhà người ta… haiz, lúc đó tôi suýt nữa muốn nhảy xuống ao cá luôn cho rồi!”
“Thôi thôi, đừng trách nữa, A Quyên lúc đó còn nhỏ, gây họa rồi cũng không còn cách nào.”
Bà cụ ngồi cạnh vỗ vỗ lưng chồng mình, ngắt lời luyên thuyên của ông, “May mà ủy ban thôn… đúng rồi, khi đó Bí thư Du vẫn còn ở đó! Ông ấy giúp gia đình chúng tôi giải quyết hậu quả vụ cháy, Lão Chiêm còn cho chúng tôi ở tạm nhà ông ấy…”
“Đúng vậy, đúng vậy!”
Trương Đống Lương liên tục gật đầu, “Thật sự nhờ có Bí thư Du, và lão Chiêm cũng là người tốt!”
Nghe hai ông bà Trương nhắc đến cha mình, nét mặt Du Viễn Quang có chút xúc động.
Liễu Dịch thì giả vờ tò mò truy hỏi:
“Cảnh sát và cứu hỏa nói thế nào? Là tai nạn ngoài ý muốn?”
“Ôi, nghiệp chướng! bọn họ nói là hỏa hoạn do rò rỉ khí ga gây ra!”
Trương Đống Lương lắc đầu, “Tôi đoán chừng là A Quyên chúng nó ở nhà nấu ăn, bật lửa lên rồi mải chơi quên mất!”
Bà cụ bên cạnh cũng thở dài lắc đầu: “Tôi cũng có lỗi, tôi không nên chất đống nhiều vải và bông như vậy trong nhà!”
Nói đến đoạn đau lòng, bà cụ lộ vẻ buồn bã, khiến người con trai út ngồi bên cạnh vội vàng vỗ lưng an ủi bà.
“Tuy nhiên, có một điều, tôi cảm thấy khá kỳ lạ.”
Con trai út nhà họ Trương năm nay 41 tuổi, vẫn còn chút ấn tượng về vụ án cũ 29 năm trước.
Anh ta vừa ở một bên an ủi mẹ, vừa tiện miệng nói:
“Cảnh sát nói, bọn họ tìm thấy thi thể chị gái tôi và bạn trai của chị ấy trong phòng ngủ của chị ấy, nhưng phòng ngủ của chị ấy rõ ràng cách bếp khá xa, nếu cháy rồi sao chị ấy lại không chạy? Dù cửa không ra được, cũng có thể nhảy cửa sổ cơ mà!”
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nhìn nhau một cái.
Trong hồ sơ chỉ có bản vẽ mặt bằng nhà họ Trương, lại là bản vẽ tay không biết tỷ lệ có chuẩn xác hay không.
Căn nhà năm đó của bọn họ Trương là nhà gạch đỏ chỉ có một tầng.
Hai người Liễu, Thích tuy phát hiện phòng của hai người chết cháy được tìm thấy quả thật ở vị trí chéo so với nhà bếp, nhưng vì bên ngoài cửa phòng là phòng khách chất đầy vật dễ cháy, nếu lửa ở phòng khách lớn, cộng thêm khói cuồn cuộn, việc nạn nhân không chạy ra được mà đành rút vào phòng chờ chết cũng là tình huống rất thường thấy, không thể coi là điểm đáng ngờ.
Tuy nhiên, bây giờ con trai út nhà họ Trương lại vô tình nhắc đến việc “cũng có thể nhảy ra từ cửa sổ”, điều này rất khó mà không gây sự chú ý của họ.
**
Chan: Ở chương 103 tác giả có nói vụ án của Trương Hiểu Quyên là cách thời điểm hiện tại 25 năm trước (Tui đã check lại ko sai, vì vụ án Trương Hiểu Quyên là Thích Doraemon tìm thấy đầu tiên, có nói là 25 năm trước), và vụ án của Lâm Mỹ Quyên là cùng năm với năm ghi trên cái băng ghi âm -> 2 vụ án này cách nhau 4 năm -> Lâm Mỹ Quyên là 21 năm trước.
Nhưng ở chương này tác giả đang đi theo hướng là vụ Trương Hiểu Quyên là 29 năm trước và vụ Lâm Mỹ Quyên là 25 năm trước.
Hiện tại tui vẫn giữ nguyên theo raw, sau này nếu tui chắc chắn 100% tác giả bug thì tui sẽ sửa cho hợp lý nhé.
Hết chương 107


Bình luận về bài viết này