Chương 112
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
Cho dù ngoài miệng Trình Diệu Tổ than phiền về cô con gái bất hiếu mất tích, nhưng việc ông vẫn giữ hộ khẩu của Trình Quyên Quyên hơn mười năm cho thấy, hai ông bà cụ nhà họ Trình vẫn rất thương con gái mình.
Đến tận đây, những điều mà Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ muốn tìm hiểu cũng đã gần như hoàn tất.
Tuy nhiên, trước khi cáo từ rời đi, bọn họ còn một việc cần xác nhận.
“Tôi nghe nói ngày xưa ông bà tìm được một số bức thư ‘bạn trai’ của con gái ông viết cho cô ấy.”
Liễu Dịch lịch sự hỏi Trình Diệu Tổ, “Xin hỏi những bức thư đó còn không?”
Vì đây là vụ mất tích chứ không phải án hình sự, hồ sơ lưu trữ của cảnh sát không giữ lại thư từ làm bằng chứng, nên nếu Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ muốn xem những bức thư đó, bọn họ chỉ có thể hỏi xem nhà họ Trình còn giữ hay không.
Trình Diệu Tổ kinh ngạc nhìn chằm chằm Liễu Dịch, miệng há thành hình chữ “O”.
Ngay cả Hách Tuấn Kiệt đang đứng nghe cũng thấy yêu cầu này thật là kỳ quặc, khiến hắn không khỏi tự hỏi rốt cuộc là viết kịch bản gì mà lại cần xem thư tình ngày xưa của cô gái nhà người ta.
“Cái này… Tôi nghĩ nếu tìm thì vẫn có thể tìm được…”
Trình Diệu Tổ cuối cùng cũng gật đầu, “Bà nhà tôi chắc vẫn còn giữ.”
**
Những năm gần đây, các gia đình kiếm được tiền trong thôn đều lần lượt xây nhà mới, nhưng tài chính nhà họ Trình eo hẹp, hoàn toàn không có tiền xây nhà mới, nhiều nhất là nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng mà sửa chữa chắp vá một chút, cơ bản trong nhà 30 năm như một, đồ đạc lớn không hề thay đổi.
Nghe nói những bức thư Trình Quyên Quyên để lại năm xưa do bà Trình cất giữ, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ xin phép chủ nhà lên lầu hai.
Lầu hai nhà họ Trình bài trí còn đơn giản hơn phòng khách tầng một, dù là tủ đặt ở hành lang hay ghế đẩu ở góc nhà, trông đều đã có tuổi, không chỉ kiểu dáng cũ kỹ mà các góc cạnh cũng đã mòn vẹt.
Lầu hai có ba căn phòng.
Có lẽ để tiện cho bà cụ đi lại khó khăn, cửa phòng đều mở toang, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đứng ở cầu thang đã có thể phân biệt được mục đích sử dụng của các phòng này.
Phòng lớn nhất ở phía Đông, gần cầu thang nhất, có lẽ là phòng ngủ chính của hai ông bà.
Phía Tây có hai phòng, phòng ngoài lớn hơn một chút, đặt một chiếc giường tầng kiểu cũ, phía trong cửa dán áp phích của các cầu thủ ngôi sao đã lỗi thời 20-30 năm, hẳn là chỗ ở thời niên thiếu của hai người con trai nhà họ Trình.
Phòng trong cùng, từ góc độ của Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ chỉ có thể nhìn thấy một chiếc bàn học màu gỗ tự nhiên, cùng với nửa bức áp phích đủ màu sắc trên tường, nhưng đoán cũng biết, đó là phòng cũ của Trình Quyên Quyên.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ tìm thấy bà cụ Trình trong phòng ngủ chính.
Bà cụ năm nay đã ngoài 70, mái tóc bạc cắt kiểu đầu nấm, dù là khuôn mặt hay ngũ quan đều còn phảng phất dấu vết tinh tế của ngày xưa, rõ ràng hồi trẻ hẳn là một cô gái thanh tú.
Thấy người lạ lên lầu, bà Trình khá ngạc nhiên, đợi đến khi Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ giải thích mục đích của mình, vẻ mặt bà cụ lại biến đổi một cách kỳ lạ.
“…Các cậu là cảnh sát đúng không?”
Bà cụ đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nhìn nhau, nhất thời không biết nên thừa nhận hay phủ nhận.
Khi tự giới thiệu, bọn họ rõ ràng đã nói là đi cùng biên kịch Du để lấy tư liệu, nhưng nhìn vẻ mặt quả quyết của bà cụ, lại giống như đã khẳng định danh tính cảnh sát của hai người.
“…Sao ngài lại nghĩ như vậy?”
Liễu Dịch đẩy ngược câu hỏi lại.
“Bởi vì tôi vẫn luôn chờ đợi các cậu.”
Bà cụ Trình đột nhiên lộ ra vẻ nhẹ nhõm, “Các cậu tìm thấy con gái tôi rồi phải không? Con bé chết rồi, có đúng không?”
Lần này đến lượt Liễu Dịch giật mình, “Ngài có rằng Trình Quyên Quyên đã chết rồi sao?”
“Ừm.”
Thái độ của bà cụ Trình vô cùng chắc chắn, “Con gái do chính tôi sinh ra, tôi là người hiểu rõ nhất. Miệng nó nói toàn những lời cay nghiệt, nhưng đó chỉ là lời nói nhảm trong lúc tức giận mà thôi. Nó không thể bỏ mặc chúng tôi hơn 20 năm không tin tức, nếu nó còn sống, nhất định sẽ về nhà.”
Giọng bà lão không nhanh, nhưng không hề có chút do dự nào, cực kỳ khẳng định.
“Hơn nữa, tôi luôn có một linh cảm…”
Bà cụ Trình đột nhiên hạ thấp giọng, lẩm bẩm nói:
“Con gái của tôi vẫn luôn chưa từng rời đi… Mẹ con tâm linh tương thông, tôi biết… Nó ở ngay bên cạnh tôi…”
Lúc này đang là hoàng hôn, sắc trời cũng dần tối, trong phòng không bật đèn, ánh nắng tàn chưa phai chiếu từ ngoài cửa sổ vào nhà, nửa căn phòng đỏ rực như máu, nửa căn phòng u tối.
Không hiểu tại sao, Liễu Dịch rùng mình một cái, theo bản năng nắm chặt cánh tay của Thích Sơn Vũ.
Sau khi thừa nhận thân phận pháp y và cảnh sát của mình, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đã lấy được những bức thư và lá thư để lại của Trình Quyên Quyên năm xưa như mong muốn.
Tuy nhiên, hai người nói với bà cụ Trình rằng hiện tại bọn họ chỉ đang điều tra riêng vụ mất tích này, không thể hứa hẹn được điều gì, cũng không biết cuối cùng có tìm được cô gái mất tích hay không, và bọn họ hy vọng bà cụ tạm thời không tiết lộ cho ai, tốt nhất là ngay cả ông nhà cũng không nên nói.
“Được, tôi biết rồi.”
Sau khi nghe xong yêu cầu cuối cùng của Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ, bà cụ Trình lại khẽ gật đầu, “Tôi sẽ không nói cho bất cứ ai đâu…”
Dừng lại một chút, bà đột nhiên chậm rãi bổ sung thêm một câu:
“Quyên Quyên nó ‘đi’ không được, nhất định là có nguyên nhân…”
**
Ngày 24 tháng 9, Thứ Bảy.
Mọi người rời khỏi nhà Trình Diệu Tổ thì đã là 7 giờ 15 phút tối.
Việc này chậm hơn nhiều so với dự kiến của bọn họ, trời đã tối rồi, hai người Liễu và Thích đoán rằng cuộc hẹn gặp mặt Chu Tinh Tinh tiếp theo cũng sẽ phải hoãn lại.
Khu vực này đều là đường núi lát sỏi, tất nhiên xe không thể đi vào được.
Bọn họ đến nhà cũ nhà họ Trình bằng cách nào, bây giờ phải đi bộ trở về y như vậy.
Xung quanh tối đen như mực, cách rất xa mới có một cột đèn đường, tuy không đến mức không nhìn rõ đường đi, nhưng mọi người vẫn phải đi lại cẩn thận.
Trên đường đi, Du Viễn Quang đặc biệt im lặng.
Thực tế mọi người đều cảm thấy tình trạng của anh ta chiều nay có gì đó không ổn.
Kể từ khi anh ta nghi ngờ mình bị say nắng vì đi bộ quá lâu, mệt mỏi hồi hộp khó chịu, biên kịch Du về cơ bản không nói chuyện nữa. Ngay cả khi Hách Tuấn Kiệt bày tỏ sự khó hiểu và tò mò về cuộc điều tra của mọi người, Du Viễn Quang lúc trước còn có thể há miệng bịa chuyện một cách trôi chảy, giờ cũng không còn trong trạng thái đó nữa, không giúp đỡ lừa dối được một lần nào.
Nhưng dù sao thì bây giờ những điều bọn họ muốn biết cũng đã biết gần hết rồi, mấy người cũng sắp rời thôn, bất cứ điều gì cũng có thể để sau hẵng nói, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cũng không vội mở lời thảo luận về vụ án.
Ngay khi mấy người đi ngang qua mấy căn lò gốm cũ bỏ hoang, điện thoại của Liễu Dịch reo lên.
Anh móc điện thoại ra khỏi túi — là cuộc gọi đến từ Chu Tinh Tinh — hiển nhiên là đối phương đã nhìn thấy tin nhắn WeChat “hoãn gặp mặt” của anh.
Liễu Dịch nhấn nút nghe.
Giọng cô gái vọng đến từ đầu dây bên kia, lịch sự hỏi thăm bọn họ đang ở đâu, nếu hai người Liễu, Thích tiện, cô ấy có thể lái xe đến tìm bọn họ.
“Chúng tôi hiện tại vẫn đang ở trong một ngôi làng, ước tính còn khoảng nửa tiếng nữa mới có thể…”
Liễu Dịch định nói còn khoảng nửa tiếng nữa mới lấy được xe, đợi lái xe ra đường chính, e rằng sẽ còn muộn hơn nữa.
Tuy nhiên, lời anh chỉ nói được một nửa, chân anh bỗng nhiên lảo đảo, anh còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì xảy ra, thì đầu gối trái đã chĩa về phía trước, quỳ xuống đập mạnh vào bậc thang.
Cơn đau đầu gối va vào đá là có thật, Liễu Dịch kêu áu một tiếng, điện thoại văng ra ngoài.
“Anh Liễu!”
“Sếp!”
Hai tiếng kêu kinh ngạc vang lên trước sau, Thích Sơn Vũ vội vàng chạy đến đỡ người, còn Giang Hiểu Nguyên thì vội vã đi giúp thầy nhặt điện thoại.
“Không sao, không sao!”
Liễu Dịch vịn tay Thích Sơn Vũ đứng dậy, cắn răng xoa xoa đầu gối đau điếng, miệng vẫn phải giữ thể diện, “Chỉ bị va chạm một chút, không sao, vẫn đi được.”
Điện thoại của anh có chất lượng tốt, cú ngã bất ngờ này ngay cả màn hình cũng không nứt, thậm chí cuộc gọi vẫn chưa bị ngắt.
Liễu Dịch cầm lại điện thoại, giải thích với Chu Tinh Tinh đang kinh hãi ở đầu dây bên kia rằng mình vừa không cẩn thận bị vấp ngã làm rơi điện thoại, đồng thời nắm tay Thích Sơn Vũ đứng dậy, lắc lắc cái chân trái bị đau, cảm thấy dường như không còn đau nữa, đoán chừng xương bánh chè không sao, liền bước chân lên bậc thang, tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng anh thực sự chỉ đi được ba bước, bậc thang đang đi lên bỗng nhiên biến thành một bậc dốc xuống, hơn nữa bậc này không chỉ dốc mà còn rất trơn.
Liễu Dịch hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý, nửa bàn chân không đặt vững, trượt ngay mép bậc đá rơi xuống.
Thích Sơn Vũ chỉ cảm thấy cánh tay đang đỡ Liễu Dịch đột nhiên nặng trĩu, mặc dù cậu đã cố gắng hết sức giữ chặt người để ngăn đối phương lăn xuống, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc Liễu Dịch bị ngã ngồi phịch xuống đất.
“Ối ối!”
Kèm theo một tiếng kêu kinh ngạc, chiếc điện thoại của chủ nhiệm Liễu lần thứ hai gặp nạn bay ra ngoài.
Lần này, cuộc gọi của Chu Tinh Tinh cuối cùng đã bị cắt.
**
Ngã hai lần liên tiếp, Liễu Dịch cảm thấy đã mất hết mặt mũi, không dám vừa đi đường núi vừa nói chuyện điện thoại nữa.
May mắn là mặc dù đầu gối và mông đều rất đau, nhưng xương bánh chè và xương cụt đều không bị tổn thương thực sự, mức độ đau của chấn thương mô mềm cũng nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được, ít nhất là không ảnh hưởng đến việc đi lại.
Liễu Dịch thầm cảm thấy may mắn, bảo những người khác chờ một chút, anh muốn gọi điện lại cho Chu Tinh Tinh ngay tại chỗ, nói chuyện xong rồi mới đi tiếp.
Mọi người tất nhiên là bày tỏ không có vấn đề gì.
Theo ý định ban đầu của Liễu Dịch, đã muộn như thế này rồi, anh muốn hủy cuộc hẹn với Chu Tinh Tinh, để ngày mai hẵng nói.
Tuy nhiên, Chu Tinh Tinh ở đầu dây bên kia không hiểu sao lại vô cùng thành khẩn và khẩn thiết, chỉ nói rằng cô ấy hiện đang rảnh, cho dù hai người Liễu, Thích có sắp xếp gì cô ấy cũng có thể hợp tác, chỉ mong có thể gặp mặt bọn họ càng sớm càng tốt.
Liễu Dịch không còn cách nào khác, đành vừa cúi đầu xem đồng hồ, vừa trả lời Chu Tinh Tinh ở đầu dây bên kia: “Vậy được, lát nữa chúng ta hẹn nhau một chỗ gặp mặt nhé…”
“Không được!”
Điều mà tất cả mọi người không ngờ tới chính là, Du Viễn Quang, người ngay cả khi Liễu Dịch bị ngã cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, đột nhiên nắm lấy cánh tay cầm điện thoại của anh, giọng điệu kiên quyết, và còn khẩn thiết hơn cả Chu Tinh Tinh, “Tôi có chuyện rất quan trọng, rất quan trọng muốn nói! Các người phải nghe tôi nói trước!”
Liễu Dịch: “Chuyện gì?”
Giây tiếp theo, Du Viễn Quang đã thực hiện một hành vi cực kỳ thất lễ.
Anh ta giật lấy điện thoại của Liễu Dịch, lớn tiếng nói với Chu Tinh Tinh đang ngơ ngác ở đầu dây bên kia: “Liễu Dịch tối nay còn có việc, việc rất gấp! Các cô hẹn lại vào hôm khác đi!”
Nói xong, không cần hỏi ý kiến, anh ta đã cúp điện thoại của cô gái.
**
Chan: Cái xưởng gốm đó chắc chắn có vấn đề =))) không thể để Liễu Đát Kỷ ngã 2 lần mà không có vấn đề được :v
Hết chương 112


Bình luận về bài viết này