[Xuyên Thành] Chương 01


Chương 01

Tác giả: Thanh Thanh Diệp | Editor: Chan

Happy birthday to you~~~

Happy birthday to you~~~

Bản DJ bài hát “Chúc mừng sinh nhật” được phát lặp đi lặp lại với độ vang cực lớn, xen lẫn tiếng nói chuyện, tiếng va chạm của ly rượu, cứ thế khoan thẳng vào đầu Bùi Úc khiến cậu cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Bùi Úc chịu đựng cơn đau, cố sức mở mắt ra, chống tay vào thành ghế sofa để ngồi dậy.

Nhìn chiếc bánh kem khổng lồ bảy sắc cầu vồng cao mười tầng, đường kính rộng tới hai mét ở phía xa, rồi lại liếc nhìn sảnh tiệc được trang trí vàng son rực rỡ, cậu có chút ngẩn ngơ.

Hôm nay là sinh nhật của cậu, cha mẹ tổ chức tiệc lớn, mời rất nhiều danh gia vọng tộc, hào môn thế gia, nói là để chung vui náo nhiệt, nhưng thực chất cũng có ý muốn xung hỷ — từ khi sinh ra cậu đã mắc bệnh tật triền miên, bác sĩ đều nói năm nay e là khó qua khỏi.

Đã vượt qua được rồi sao?

Cậu chỉ nhớ lúc cắt bánh kem, trái tim đột nhiên lên cơn đau thắt, hô hấp khó khăn, tiếng nhạc êm đềm bên tai biến thành tiếng gọi kinh hoàng của người thân bạn bè, sau đó liền mất đi ý thức.

Nhưng mà nơi này…

Sảnh tiệc này được trang trí sặc mùi giàu xổi, rõ ràng không phải gu thẩm mỹ của nhà họ Bùi.

“Tiểu Úc, sao em lại uống nhiều rượu thế này?!”

Một người đàn ông mặc đồ may đo cao cấp đi tới, đưa tay đỡ lấy Bùi Úc đang ngồi không vững, giọng điệu từ lo lắng đột nhiên chuyển sang bất mãn.

Bùi Úc không quen biết người trước mặt này, thấy đối phương cau mày đầy vẻ khó chịu, cảm thấy người tới không có ý tốt, theo bản năng muốn thoát ra.

Thấy vậy, sắc mặt người kia càng trầm xuống, hai tay trực tiếp giữ chặt vai Bùi Úc, nhìn xuống cậu từ trên cao, giọng nói đè thấp xuống.

“Bùi Úc! Em có ý gì đây? Chính em nói muốn giúp tôi tiếp cận Chu Dã, giờ uống say khướt thế này là đang cảm thấy ủy khuất? Hối hận rồi à?”

Bùi Úc? Chu Dã?

Khi nghe người đàn ông này gọi cả họ lẫn tên của mình, Bùi Úc còn đang thắc mắc tại sao người này lại thực sự biết mình, còn định nói bản thân xưa nay chưa từng uống rượu.

Đợi đến khi nghe thấy hai chữ “Chu Dã”, cậu lập tức quên cả vùng vẫy, cả người cứng đờ.

Đây hình như là tên của nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết tối qua cậu mới đọc?

Cuốn tiểu thuyết đó tên là [Những năm tháng làm thế thân], là một bộ truyện tra công tiện thụ, lại còn không hề có tình tiết truy thê hỏa táng tràng. Em gái cảm thấy tên nhân vật chính trùng tên với cậu nên mới hào hứng cầm sang cho cậu xem.

Bùi Úc ấn tượng sâu sắc với cái tên “Chu Dã” là vì cốt truyện liên quan đến người này quá mức buồn nôn.

Nhân vật thụ chính nhận không ít ơn huệ của nhà nhân vật công, một lòng biết ơn, lại cảm thấy mình yêu công nên hổ thẹn với gia đình hắn ta, tâm thế luôn đặt mình ở vị trí rất thấp, bảo gì làm nấy, đặc biệt là những việc có thể giúp ích cho công.

Nghe nói Chu Dã dạo này rất ghen tị với việc mấy thiếu gia nhà giàu có “nam chim hoàng yến” bên cạnh, ánh mắt lại thường xuyên liếc nhìn Bùi Úc. Lại nghe nói Chu Dã sắp hợp tác với một công ty lớn, mà công cũng đang cố gắng giành lấy cơ hội này.

Thế là, nhân vật thụ chính nghe theo sự sắp xếp của mẹ tra công, chủ động đề nghị với công là sẽ tiếp cận Chu Dã để cầm chân đối phương, nhằm tạo cơ hội cho công tự tiến cử bản thân.

Dù sao cũng là nhân vật chính, kế hoạch này đương nhiên thành công, Chu Dã bị sắc đẹp làm mờ mắt nên đã làm lỡ mất cuộc họp hợp tác, mất đi uy tín, còn công lúc này xuất hiện tự tiến cử và nhận được sự đánh giá cao từ công ty lớn kia.

Mặc dù thương trường như chiến trường, không ngại dùng mưu kế, nhưng Bùi Úc không thích kiểu sắp đặt này nên đã không đọc kỹ mà lướt qua luôn. Đoạn sau Chu Dã nổi trận lôi đình, hành hạ nhân vật thụ chính dã man suốt mấy chương liền, Bùi Úc cũng lướt thật nhanh vì sợ đau mắt, chỉ biết là thụ bị hành hạ đến mức không còn chút tinh thần nào.

Sau đó nữa, khi công cứu thụ đi, gã phản diện Chu Dã hoàn toàn hắc hóa, chỗ nào cũng đối đầu với công thụ, còn từng thuê người đánh công một trận tơi bời, suýt chút nữa đánh chết người. Mãi đến cuối cùng công mới đủ mạnh để khiến Chu Dã phá sản, đuổi Chu Dã ra khỏi thành phố Hoa.

Bùi Úc nhìn những chiếc ly trống rỗng ngổn ngang trên bàn trước mặt, rồi liên tưởng đến lời người này vừa nói, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này rất giống đoạn nhân vật thụ chính trong tiểu thuyết vì sắp phải hiến thân cho gã phản diện nên đã ngồi uống rượu giải sầu trong góc tiệc sinh nhật của đối phương…

Cái gã tra công kia tên gì ấy nhỉ…

“Cái gì mà… Mộ Trạch…”

Đầu óc Bùi Úc mụ mẫm, không nhận ra mình đã lẩm bẩm thành tiếng, cũng không chú ý thấy bàn tay đang siết chặt vai mình bỗng nhiên buông lỏng ra đôi chút.

“Anh đây.” Hứa Mộ Trạch nghe tiếng thì thầm của người trước mặt, sự bất mãn trong mắt tan biến sạch, bàn tay chậm rãi vuốt ve gò má đang ửng hồng của cậu.

Cảm giác chạm vào lạ lẫm khiến Bùi Úc tỉnh hồn tức khắc!

Hắn đáp lại?! Hứa Mộ Trạch?!

Bùi Úc trong lòng vô cùng kinh ngạc, trực tiếp hất tay Hứa Mộ Trạch ra, đứng phắt dậy. Đầu căng đau choáng váng, cậu lảo đảo hai bước thì được Hứa Mộ Trạch đỡ lấy.

Bùi Úc đẩy tay hắn ra: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.”

“Tiểu Úc?”

Bùi Úc không thèm để ý hắn, hỏi người ta lối đi vào nhà vệ sinh, rồi bước đi với dáng vẻ đoan chính, không nhanh không chậm.

Cơ thể suy nhược từ trong bụng mẹ dẫn đến đủ loại bệnh tật, Bùi Úc từ nhỏ đã sống trong đau ốm, không cho phép cậu được hành động vội vàng hấp tấp. Cộng thêm gia giáo của nhà họ Bùi là thế gia trăm năm, cậu đã quen với việc xử sự ôn hòa, không gấp không nóng.

Hứa Mộ Trạch vốn định đuổi theo nhưng bước chân bỗng khựng lại. Nhìn từ xa, bóng lưng Bùi Úc trong bộ vest trắng đứng thẳng tắp, tuấn tú, eo thon chân dài, bước đi như gió nhẹ chậm rãi thổi tới, dường như mỗi bước chân đều tuân thủ khoảng cách như nhau. Hắn chợt cảm thấy Bùi Úc hôm nay rất khác, có một khí chất dễ chịu khó diễn tả bằng lời.

Quả nhiên người đẹp vì lụa, không uổng công hắn đặc biệt chọn bộ đồ đắt đỏ này.

Lúc này nhà vệ sinh không có người, Bùi Úc đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm khuôn mặt diễm lệ xen lẫn chút ngây ngô trong gương, thấy sự kinh ngạc lộ rõ trong đôi mắt xinh đẹp, đôi tay cậu run rẩy bám vào thành bồn.

Chàng trai trong gương mặt xinh đẹp như hoa đào, môi nhuốm sắc hồng, đôi mắt đẹp được vẽ đường eyeliner nhàn nhạt nơi đuôi mắt khiến cả khuôn mặt mang chút hương vị diễm lệ.

Cậu để tóc xoăn nhẹ ngang vai, phần trên đỉnh đầu được túm gọn buộc ra sau đầu, chỉ để lại vài lọn nhỏ lòa xòa bên trán.

Kiểu trang điểm có chút cố ý hướng tới phái nữ này là sở thích của Hứa Mộ Trạch…

Người trong mộng của Hứa Mộ Trạch có sở thích mặc đồ khác giới, là một nam giả nữ cực đỉnh. Hứa Mộ Trạch vừa rất thích người tình trong bộ dạng nam giới, vừa không thể chấp nhận sở thích mặc đồ nữ của người đó, cuối cùng người tình đau lòng ra nước ngoài.

Sau đó Hứa Mộ Trạch gặp được thụ rất giống người tình cũ, coi thụ thành thế thân, mập mờ không rõ ràng.

Lúc này, Hứa Mộ Trạch lại chê thụ không đủ giống người tình, bắt thụ để tóc dài nửa chừng, thỉnh thoảng trang điểm nhẹ theo phong cách trung tính.

Giây phút này Bùi Úc cuối cùng đã chắc chắn, mình phát bệnh trong tiệc sinh nhật và không qua khỏi, lại còn xuyên vào cuốn truyện tra công tiện thụ này.

Sau một chút hoảng loạn nhẹ, Bùi Úc dần dần lấy lại được bình tĩnh, trong lòng lại nhen nhóm một tia giải thoát.

Cậu sinh ra trong danh gia vọng tộc, từ nhỏ thứ nhận được đều là tốt nhất, chỉ tiếc là không có một cơ thể khỏe mạnh. Hơn hai mươi năm qua cậu bị nuôi nhốt trong nhà, không dám vui buồn quá mức, sợ chỉ cần sơ suất một chút là không trụ nổi.

Gia đình ngày ngày tháng tháng lo lắng cho cậu, cũng luôn chuẩn bị tâm lý mất cậu bất cứ lúc nào, hôm nay đối với mọi người có lẽ cũng là một sự giải thoát. Trong nhà vẫn còn anh chị em chăm sóc cha mẹ, cậu cũng không lo lắng.

Bùi Úc sờ lên ngực, hít sâu vài lần, ngoại trừ đầu còn hơi đau và choáng váng, không còn chỗ nào khó chịu khác.

Cậu, cuối cùng cũng sở hữu một cơ thể khỏe mạnh rồi, cậu sẽ vô cùng trân trọng nó.

Bùi Úc nhìn chàng trai trong gương, mỉm cười một cái.

Cậu có chút không đợi được nữa muốn đi ăn những món trước đây không thể ăn, đi chơi những trò chơi cảm giác mạnh trước đây không thể chơi, muốn được giải phóng bản thân thỏa thích.

Nhưng trước đó, bước đầu tiên, cậu phải thoát khỏi cốt truyện gốc đã.

Theo tình hình vừa rồi, cốt truyện hiện tại đã tiến triển đến lúc tra công muốn đem cậu tặng cho Chu Dã làm chim hoàng yến rồi. Một khi đã vào cửa nhà họ Chu, muốn trốn cũng không dễ dàng như vậy nữa.

Mặc dù để tránh đau mắt, Bùi Úc đã lướt qua tình tiết đêm đó, nhưng cậu cũng có thể đoán được Chu Dã đã làm gì với nguyên chủ, dù sao nguyên chủ ngay từ đầu đã chuẩn bị tâm lý hiến thân rồi.

Chạy trước đã.

Đầu óc vẫn còn hơi choáng, Bùi Úc vặn vòi nước, tạt chút nước lên mặt để tỉnh táo lại.

Lấy khăn lau mặt bên cạnh lau đi, lớp trang điểm trên mặt thế mà không hề bị nhòe, Bùi Úc vốn định xem có nên tẩy trang không chỉ biết cười bất lực.

Trong nguyên tác, mỹ phẩm đều do Hứa Mộ Trạch mua, mua theo sở thích của người tình cũ, đương nhiên đều là đồ tốt.

Về điểm này Bùi Úc rất coi thường Hứa Mộ Trạch, rõ ràng thích người tình nhưng lại không chấp nhận được sở thích của người ta. Rõ ràng không chấp nhận được, nhưng khi đặt lên người nhân vật thụ chính, hắn lại có thể đứng ở góc độ người ngoài mà thưởng thức.

Nói trắng ra, hắn không coi nhân vật thụ chính ra gì, cho nên phục sức thụ thế nào hắn cũng có thể đứng xem. Đợi đến sau này phát hiện mình yêu chính là nhân vật thụ chính, hắn lại hy vọng nhân vật thụ chính giống một người đàn ông, đừng có diễm lệ nữa.

Thật là đạo đức giả, chạy mau thôi.

Bùi Úc muốn nhanh chóng rời khỏi cái cốt truyện rác rưởi và những nhân vật buồn nôn này, lại sợ Hứa Mộ Trạch vẫn đang đợi mình bên ngoài. Nếu bị tóm lấy thì nguy, cậu thận trọng nhích dần về phía cửa nhà vệ sinh, muốn thám thính tình hình.(Bạ/n đang đọc truyện ở https://gnashee.wordpress.com/ )

Cái đầu vừa ló ra khỏi cửa nhà vệ sinh thì bộp một cái, va vào người khác.

“Xin lỗi, xin lỗi!”

Bùi Úc vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người đàn ông đẹp trai cao hơn cậu hẳn nửa cái đầu, mày kiếm mắt sáng, uy nghiêm không cần giận dữ, e là một người không dễ chọc vào.

“You!” Người đàn ông dùng tông giọng khoa trương, đột nhiên cười ha hả.

Bùi Úc: …

“Xin chào, anh là?” Nhìn dáng vẻ này có lẽ là người quen, không biết là nhân vật nào trong sách, Bùi Úc nhỏ nhẹ hỏi.

“I’m Chu Dã, How are you?”

Bùi Úc: …

Chu Dã?

Bùi Úc lùi lại một bước, cẩn thận nhớ lại, rồi nhận ra.

Trong sách, Chu Dã là một đại gia mới phất lên từ miền núi ra, gia thế hùng hậu nhưng tố chất văn hóa rất thấp, thường xuyên nói tiếng phổ thông lẫn giọng địa phương, khó hòa nhập vào giới hào môn thành phố Hoa. Có một số hào môn thầm coi thường Chu Dã, đây cũng là một trong những lý do khiến Chu Dã hắc hóa sau này.

Chu Dã khổ luyện tiếng Anh chính là muốn khiến bản thân trông có vẻ cao cấp hơn, nhưng cái này thì…

Hơn nữa, tuy rằng trong nguyên tác không miêu tả chi tiết ngoại hình Chu Dã, nhưng chẳng phải nói Chu Dã hoàn toàn không có gu thẩm mỹ, mặt bóng dầu, bụng phệ sao??? Cậu vẫn luôn hình dung đó là một gã trung niên dầu mỡ cơ mà.

Bùi Úc liếc nhìn Chu Dã lần nữa, rồi chợt hiểu ra, quả thực đúng như trong sách nói—

Khuôn mặt không tệ, kiểu tóc trông có vẻ tự mình vuốt ngược, bôi không biết bao nhiêu sáp tóc, bóng loáng đến mức thảm hại;

Mặc một bộ vest, nhìn qua thì không sao, nhìn kỹ thì kích cỡ không đúng, rộng thùng thình không vừa vặn. Vest đen lại phối với một chiếc cà vạt đỏ rực, trông hệt như đội viên thiếu niên tiền phong mặc trộm vest của người lớn;

Còn về phần bụng phệ, Bùi Úc không biết người đàn ông có vẻ ngoài hình thể khá tốt này liệu bên trong áo vest có đang giấu một cái bụng mỡ to đùng hay không…

“Xin lỗi, tôi xin phép đi trước.”

Không muốn dây dưa nhiều với nhân vật phản diện để tránh rước họa vào thân, Bùi Úc lịch sự xin lỗi, muốn nhanh chóng rời đi.

“Why?” Chu Dã hỏi.

Bùi Úc: …

Không thèm để ý đến, cậu lách qua Chu Dã định rời đi, nhưng đầu óc bỗng nhiên choáng váng một trận. Bùi Úc chỉ cảm thấy buồn nôn, sức lực toàn thân như bị rút đi trong chốc lát, cả cơ thể bắt đầu trở nên mơ hồ.

“Sao thế này?”

Chu Dã đỡ lấy Bùi Úc sắp ngã, vẻ mặt khó hiểu.

“Tiểu Úc!”

Hứa Mộ Trạch cũng đột ngột xuất hiện, thấy Chu Dã đang ôm Bùi Úc, hắn đột nhiên cảm thấy có chút chướng mắt, nhưng cuối cùng cũng không tiến lên tiếp nhận.

Bùi Úc đã có chút mê man, mở miệng cũng cảm thấy không nói nên lời, đây căn bản không thể là do nguyên chủ uống say!

Bùi Úc cố gắng nhớ lại chi tiết, cậu đọc bộ truyện đó thuần túy là để giải trí, đọc rất nhanh, lại còn hay nhảy chương, có lẽ có điểm gì đó bị cậu bỏ qua rồi?

Đúng rồi!

Lúc nguyên chủ uống rượu, mẹ của Hứa Mộ Trạch từng đi tới, đưa cho một ly rượu, ly rượu đó chắc chắn có vấn đề!

Mẹ của Hứa Mộ Trạch luôn cảm thấy khuynh hướng đồng tính của con trai mình là do nguyên chủ làm hư, cảm thấy ơn huệ bà ta dành cho nguyên chủ bao năm qua đã nuôi ra một kẻ vong ơn bội nghĩa, thế nên bà ta luôn dốc sức phá hoại mối quan hệ của nguyên chủ và tra công, thậm chí là trả thù nguyên chủ.

Việc bắt nguyên chủ đi tiếp khách của Hứa Mộ Trạch, mẹ của Hứa Mộ Trạch làm không ít lần, bà ta chính là muốn con trai biết rằng nguyên chủ không hề trong sạch. Cho nên việc bỏ thuốc vào rượu để nguyên chủ hoàn toàn hiến thân cho Chu Dã, bà ta hoàn toàn có thể làm ra được.

Lần này tiêu đời rồi!

Bùi Úc thở dốc, cố gắng nhìn rõ vị trí của Hứa Mộ Trạch, đưa tay kéo hắn.

Theo diễn biến cốt truyện gốc, một khi đi theo Chu Dã, đêm nay coi như xong đời.

Còn Hứa Mộ Trạch, một gã đàn ông đạo đức giả, mập mờ với nguyên chủ nhưng mãi không chịu xác định quan hệ, lấy danh nghĩa là giữ thân cho người tình cũ. Ít nhất hôm nay đi theo Hứa Mộ Trạch vẫn còn coi là an toàn.

“Đưa tôi đi…” Bùi Úc nắm lấy Hứa Mộ Trạch, dùng hết sức lực nói ra.

Hứa Mộ Trạch trong khoảnh khắc đó đã nắm ngược lại tay Bùi Úc, dường như có chút do dự.

Chu Dã nhìn người này rồi nhìn người kia, nói: “Không thoải mái hả, đưa đi đi, mai lại tới, tôi không vội.”

Tôi không vội?

Bùi Úc nghe giọng điệu của gã phản diện mà dở khóc dở cười, cậu nên cảm ơn gã phản diện này không kén chọn thời gian không?

Hứa Mộ Trạch khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra, buông tay Bùi Úc, cười vô cùng lịch sự.

“Chu Tổng nói gì vậy, đã nói hôm nay để ngài có được chim hoàng yến, tôi tuyệt đối không thất hứa. Vừa hay bữa tiệc cũng sắp kết thúc rồi, hay là Chu Tổng đưa về bây giờ luôn đi.”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi.

Bùi Úc: …

Quả nhiên là tra công, thật không đáng mặt đàn ông.

Chu Dã giữ chặt lấy Bùi Úc, nhìn kỹ một chút, cười.

“Hê hê, tôi cũng có tơ vàng e sợ* rồi, miễn phí luôn mới hay.”

(*金絲雀 chim hoàng yến phát âm pinyin là jīn sī què, nhưng Chu Dã phát âm đặc tiếng địa phương nên thành jīn sī qiè aka 金絲怯 vàng tơ e sợ, nó chả có nghĩa gì cả ý, chỉ là phát âm sai khi nói thôi còn suy nghĩ và khi viết chữ đánh máy thì vẫn đúng, sau này Bùi Bùi sẽ sửa cho chồng iu)

Bùi Úc: …

Truyện tra công tiện thụ đúng là không coi thụ là người, nhân vật đứa sau còn buồn nôn hơn đứa trước!

Tác giả có lời muốn nói:

Bùi Úc: Tên phản diện háo sắc trông thật buồn nôn!

Chu Dã: Chim hoàng yến, trợ lý sinh hoạt cao cấp cho nhà giàu, thuê một người tốn bao nhiêu tiền đấy chứ!

Hết chương 01

2 responses to “[Xuyên Thành] Chương 01”

Bình luận về bài viết này

2 responses to “[Xuyên Thành] Chương 01”

  1. Ảnh đại diện Kha Nguyễn Phạm Linh
    Kha Nguyễn Phạm Linh

    chưa thấy ai siêng như cậu lun í. 😍😍😍

    Đã thích bởi 1 người

    1. Ảnh đại diện Chan
      Chan

      Bộ này xong trước tết rùi í

      Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.