[Xuyên Thành] Chương 02


Chương 02

Tác giả: Thanh Thanh Diệp| Editor: Chan

Bùi Úc bị nóng tỉnh giấc, toàn thân phát nhiệt, khó chịu lạ thường, tựa như có tình dục khó có thể giải tỏa, đến cả giấc mơ cũng là loại mộng mị đó.

Cậu đột nhiên giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra thấy mình đang ở trong một căn phòng tối om, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, khiến cậu nhất thời có chút hoang mang, chẳng lẽ việc xuyên sách vừa rồi chỉ là một giấc mơ?

Cậu vội vàng xuống giường định tìm công tắc đèn ở đầu giường, tay không biết chạm phải thứ gì, một tiếng “xoảng” vang lên, hình như là bình thủy tinh vỡ tan tành dưới đất.

Trong căn phòng tối tăm tĩnh lặng, âm thanh này đặc biệt chói tai, Bùi Úc giật mình, sững sờ tại chỗ không dám cử động tùy tiện vì sợ bàn chân trần dẫm phải mảnh thủy tinh.

“Gì thế?”

Một cánh cửa nhỏ bị đẩy ra, ánh sáng bên ngoài hắt vào, sự tương phản mạnh mẽ giữa ánh sáng trong và ngoài phòng làm tôn lên dáng vẻ đặc biệt cao lớn của Chu Dã đang đứng ngược sáng ở cửa.

Lòng Bùi Úc lập tức chùng xuống, không phải mơ, cậu thực sự xuyên sách rồi, lại còn giống hệt cốt truyện trong sách, bị Chu Dã đưa về nhà, vậy chờ đợi cậu tiếp theo chính là…

“Tỉnh rồi thì tốt, có thể làm việc được rồi.”

Chu Dã nói xong liền nhấn công tắc cạnh cửa, bật đèn trong phòng lên.

Bùi Úc nghe lời lẽ đầy ám chỉ hổ báo của đối phương mà thầm kinh hãi, theo bản năng lùi lại một bước, đụng trúng cạnh giường không còn đường lui, không kịp phòng bị mà ngã ngồi xuống giường.

Cậu quay đầu nhìn lại mới phát hiện căn phòng này nhỏ đến mức phi lý, chỉ đặt vừa một chiếc giường sắt và một cái tủ đầu giường, ngoài một cánh cửa rất hẹp ra thì đến một cái cửa sổ cũng không có.

Nếu không phải căn phòng còn khá sạch sẽ, bộ chăn ga gối đệm cũng chỉnh tề, Bùi Úc thậm chí đã nghĩ căn phòng này chính là loại tầng hầm tối tăm dùng để hành hạ người khác trong mấy cuốn tiểu thuyết.

Nghĩ đến đây, tim Bùi Úc lại đập thình thịch mấy nhịp.

Trong sách Chu Dã đã hành hạ nguyên chủ như thế nào, cậu đã đọc nhảy cóc, nhưng nhìn căn phòng này bây giờ, chẳng lẽ đây chính là nơi chuyên môn để hành hạ nguyên chủ?

Thấy Chu Dã bước vào, thân hình rộng lớn cao lớn chắn mất lối ra, Bùi Úc không còn đường trốn, cơ thể vẫn đang phát nhiệt khó chịu không còn sức lực, chỉ có thể chống tay lùi sâu thêm vào phía trong giường.

Sau đó, thấy bước chân Chu Dã khựng lại, ánh mắt nhìn cậu đã thay đổi, trở nên kỳ kỳ quái quái, cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể cậu, lúc thì nhíu mày, lúc thì đầy ẩn ý.

Bùi Úc nhìn theo tầm mắt của hắn mới phát hiện do tác dụng của thuốc mà cơ thể có phản ứng, tư thế ngồi trên giường khiến túp lều nhỏ dưới lớp quần tây mỏng manh hiện lên vô cùng rõ rệt.

Vốn cơ thể suy nhược, sống vô dục vô cầu suốt hơn hai mươi năm, Bùi Úc lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ! Ngay cả thời kỳ dậy thì phát triển cơ thể cậu cũng chưa từng gặp tình trạng này, đây thực sự là lần đầu tiên trong đời, lại còn là trước mặt gã phản diện sắc ma Chu Dã này!

Vội vơ lấy cái chăn che lại, Bùi Úc kiềm chế sự xấu hổ trong lòng, nhìn thẳng vào mắt Chu Dã: “Chu Tổng, chúng ta có thể nói chuyện.”

Bùi Úc đã cố gắng tỏ ra trấn định tự nhiên, nhưng dù sao thuốc vẫn đang khống chế cơ thể, lúc này dù mặc bộ âu phục trắng chỉnh tề trên người, bầu không khí quanh cậu vẫn toát lên vẻ đầy vị tình. Ánh mắt mà cậu tự cho là bình tĩnh và chân thành, trong mắt Chu Dã thực chất lại vô cùng mê ly, như thể mắt ngấn lệ, khiến người ta nhìn mà thấy thương xót.

“Tui tưởng mấy cái loại tơ vàng e sợ như tụi bay đều cao quý lắm chớ, hổng dè cũng cần tự mình bàn giá hả?”

Nỗ lực nhận diện ý nghĩa câu nói từ cái giọng địa phương của gã phản diện, sắc mặt Bùi Úc khẽ trầm xuống, lòng càng thêm xấu hổ, lời Chu Dã nói cứ như thể cậu là kẻ đi bán thân vậy.

Nhưng nghĩ lại cốt truyện nguyên tác, nghĩ đến những việc Hứa Mộ Trạch đã làm, chẳng phải là coi nguyên chủ như vật sở hữu, lúc thì dâng cho giám đốc này, lúc thì đưa cho chủ tịch nọ để trục lợi đó sao.

Nghĩ đến đây, Bùi Úc không nhịn được mà càng thêm lo lắng. Ngoài Chu Dã ra, phía sau còn có một gã cuồng em trai, anh trai của người trong mộng của tra công, gã này cho rằng tra công phụ bạc người trong mộng là nguyên chủ, nên đã bắt nguyên chủ đi hành hạ dã man…

Nếu cậu không thoát khỏi cốt truyện, tất cả những điều này vẫn sẽ xảy ra với cậu, cho nên—

“Không phải bàn giá, chỉ là một cuộc giao dịch có lợi cho anh.”

Chu Dã hài lòng vuốt cái đầu vuốt ngược của mình, vuốt phải một tay dầu, ngượng ngùng vội nắm tay thành nắm đấm lại để che giấu, chỉ đưa một ngón trỏ chỉ vào chiếc cốc thủy tinh vỡ tan tành bên cạnh tủ đầu giường.

“Hổng bàn giá là đúng gồi, nói là tặng không cho tui mà, tui hổng có bỏ tiền ra đâu. Cậu làm bể cái ly của tui, tui hổng bắt đền là tui hào phóng lắm gồi đó, 5 đồng một cái lận đó.”

Bùi Úc: …

Cậu nhớ trong nguyên tác thiết lập Chu Dã là ông chủ mỏ vàng cơ mà, có thấy viết gã keo kiệt đâu, chẳng lẽ cậu lại đọc sót rồi?

“Sáng mai Chu Tổng có cuộc họp hợp tác với tập đoàn Lý thị phải không?”

Nghe vậy, sắc mặt Chu Dã trở nên nghiêm túc: “Giao dịch gì?”

Bùi Úc cong môi, cậu biết ngay mà, tuy trong truyện thiết lập Chu Dã là phản diện, miêu tả về người này phần là tiêu cực, nhưng một kẻ từ vùng núi bước ra, dựa vào núi rừng tổ tiên để lại mà lăn lộn đến tận thành phố Hoa như một gã giàu xổi, chắc chắn phải có chút năng lực và dã tâm, đối với sự nghiệp nhất định sẽ quan tâm.

“Có người muốn phá hoại sự hợp tác giữa anh và Lý Thị, tôi biết cách để tránh điều đó. Đổi lại, sau khi Chu Tổng ký kết hợp đồng thành công với Lý Thị, xin hãy thả tôi đi.”

Nếu không thể thoát khỏi cốt truyện, cách giải quyết tốt nhất là trực tiếp thay đổi nó. Thay đổi lần này, tạo ra hiệu ứng cánh bướm, thì những chuyện sau này chắc sẽ dễ giải quyết hơn.

Chỉ cần ngày mai Chu Dã vẫn đi theo cốt truyện, bị Hứa Mộ Trạch cướp mất hợp đồng, cơn giận của Chu Dã sẽ giống như nguyên tác mà trút lên đầu cậu. Bùi Úc lo rằng, cho dù mình có chạy thoát, Chu Dã cũng có thể bắt cậu về.

“Thả cậu đi?” Chu Dã trưng ra vẻ mặt đầy không cam lòng, lại nhìn Bùi Úc từ trên xuống dưới một lượt.

Cảm giác xấu hổ trong lòng Bùi Úc lại dâng lên, tên sắc ma Chu Dã này, cậu thực sự vẫn phải đề phòng cẩn thận, cho dù đối phương có đồng ý, cũng không chắc liệu có nuốt lời hay không.

Ngay khi Bùi Úc đang thầm chán ghét việc Chu Dã đầu óc chỉ toàn sắc dục, không biết nặng nhẹ, thì Chu Dã cười lạnh hai tiếng.

“Tại sao tui phải thả cậu đi, thả cậu gồi, tui muốn tìm một con tơ vàng e sợ khác là phải tốn tiền đó, một mớ tiền lớn lận đó.”

Bùi Úc: …

Trong phút chốc thật không phân biệt nổi Chu Dã là quá háo sắc nên nhất định phải nuôi chim hoàng yến, hay là quá keo kiệt không nỡ bỏ tiền ra nữa.

Tác dụng của thuốc trên người dường như càng lúc càng mạnh, Bùi Úc đè nén sự khó chịu, kiên nhẫn khuyên bảo: “Bỏ lỡ hợp tác, số tiền tổn thất đủ để Chu Tổng tìm được hàng trăm hàng ngàn con chim hoàng yến rồi ấy chứ?”

Sắc mặt Chu Dã trầm xuống một chút, lại vuốt cái đầu bóng mượt, lại dính đầy tay dầu, liền giả vờ như không có chuyện gì mà giấu tay ra sau lưng.

“Dựa vào cái gì tui phải tin cậu?”

Bùi Úc mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Chu Dã: “Nếu tôi là Chu Tổng, tôi thà tin là có thật còn hơn.”

“Thành giao, có biết cái gì thì nói cho tui nghe đi.”

Bùi Úc thở phào nhẹ nhõm, vén chăn xuống giường, gắng gượng cơ thể đang phát nhiệt và bủn rủn, đứng thẳng trước mặt Chu Dã.

“Tôi sẽ viết ra giấy, sáng mai khi Chu Tổng ra ngoài, tôi nhất định sẽ giao cho anh.”

Đây chính là bảo bối bảo đảm an toàn cho cậu đêm nay.

Chu Dã nhìn Bùi Úc đầy suy tư, rốt cuộc không từ chối, chỉ đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng nhỏ này một lượt.

“Đi thôi, cái phòng giúp việc này đúng là hầm hơi khó chệu quá, mặt cậu đỏ lựng gồi hà, đổi phòng khác.”

Bùi Úc: …

Mặt cậu không phải đỏ do bị hầm, lẽ nào Chu Dã lại không biết nguyên nhân? Đúng là biết giả vờ thật đấy.

Lết thân mình theo Chu Dã ra khỏi căn phòng nhỏ đó, Bùi Úc mới phát hiện đây thực sự là tầng hầm, bên cạnh chính là hầm để xe, bên trong chỉ đỗ một chiếc Audi đen bóng loáng.

Phòng giúp việc ở tầng hầm 1 hay tầng hầm 2 Bùi Úc đều đã thấy qua, không có gì lạ, chỉ là thường thì chúng được trang trí rất tốt, không khiến người ta có cảm giác như đang ở tầng hầm. Còn cái tầng hầm này của Chu Dã, đúng nghĩa là một cái hầm thô, cơ bản vẫn là nhà thô chưa hoàn thiện.

Nếu thật sự bắt cậu ở phòng giúp việc này, Bùi Úc cảm thấy tối nay mình chắc chắn sẽ không ngủ nổi.

Chu Dã đúng là một gã giàu xổi keo kiệt, chỉ lo mình ở cho sướng, còn đối với những người ngoài như giúp việc thì chẳng thèm chăm chút.

Bùi Úc nghĩ vậy, cho đến khi lên tới tầng một, cậu đành phải nuốt ngược lời đó vào bụng.

Tầng một nhìn diện tích rất lớn, ngoài cửa sổ sát đất còn thấy được một khoảng sân nhỏ kiểu Trung Hoa, chỉ có điều tầng một ngoài đồ nội thất rất mới và xịn ra, thì những thứ còn lại… cũng đều là nhà thô…

Không cần nghĩ cũng biết, tầng hai tầng ba, cả tòa nhà này đều là nhà thô.

Chu Dã một lòng muốn chen chân vào giới hào môn thành phố Hoa, cho dù có keo kiệt đến đâu, cũng không đến mức nơi mình ở cũng không chịu trang trí tử tế chứ?

“Đẹp hông?”

Thấy Bùi Úc tò mò quan sát, Chu Dã mặt đầy tự hào: “Đây là Nhị Thiếu nhà họ Hùng chọn giùm tui đó, ngoài nhìn là phong cách Trung Hoa, bên trong là phong cách Syria đang hot lắm đó, trang trí tinh xảo, xách vali vào ở liền.”

Bùi Úc: …

Cái này, phong cách trang trí Syria cậu có nghe qua, nhưng ở đây tuyệt đối là nhà thô chưa hề động tay trang trí một chút nào.

Cậu cảm thấy hình như Chu Dã bị cái gã Hùng Nhị Thiếu gì đó lừa rồi?

Không liên quan đến mình, Bùi Úc không đáp lời.

Đi đến phòng khách ở tầng một, Chu Dã mở cửa nói: “Cậu ở tạm phòng này đi.”

Trong phòng đồ đạc đầy đủ, nhưng vẫn là tường thô, trên tường còn treo một bức tranh sơn thủy, Bùi Úc nhìn một cái liền ngây người.

Chu Dã lại vô cùng đắc ý, kéo Bùi Úc đến trước bức tranh: “Rất có ý cảnh, rất hợp đúng hông? Tranh sơn thủy nổi tiếng của họa sĩ Lê Nguyên đó, người khác mua phải mất 1 triệu, Nhị Thiếu dắt tui đi mua chỉ tốn có 900.000 hà, gu thẩm mỹ đóa, đáng đồng tiền bát gạo!”

Bùi Úc đứng sững trước bức tranh, ngón tay khẽ run rẩy, hốc mắt nóng bừng, mãi đến khi nghe Chu Dã nói giá tiền, mới nhìn Chu Dã với vẻ mặt khó nói hết lời.

Bức tranh này đương nhiên cậu nhận ra, người vẽ chính là bà nội của cậu – Lê Nguyên, năm xưa bà là tài nữ nức tiếng của các gia tộc ở đế đô, vài năm trước khi bà lâm bệnh qua đời, cậu đã luôn ở bên cạnh.

Bùi Úc chỉ không ngờ trong truyện này lại viết về tranh của bà nội mình, khiến cậu nhất thời vô cùng cảm khái.

Điều khiến cậu cảm khái hơn chính là… mỗi một bức thư họa của bà nội đều in sâu trong tâm trí cậu, không sai một li một tí nào, bức này của Chu Dã rõ ràng là đồ giả…

Tranh thật bán giá 1 triệu là có, nhưng đồ giả thì… Tên giàu xổi Chu Dã này mới vào thành phố Hoa, xem ra thực sự là chẳng biết gì, bị đám phú nhị đại trong giới hào môn xoay như chong chóng.(Bạn đang đọc truyệ/n ở https://gnashee.wordpress.com/ )

Có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến gã hắc hóa.

Không biết nói gì, cũng không muốn quản chuyện bao đồng của phản diện, dù sao ngày mai cậu cũng rời đi rồi.

Cơ thể vẫn khô nóng khó nhịn, Bùi Úc bắt đầu không chịu nổi nữa, hỏi: “Cho hỏi phòng tắm ở đâu?”

Chu Dã cũng thoát ra khỏi cơn tự mãn khoe khoang, liếc nhìn Bùi Úc một cái, cười nói: “Có thể làm việc được gồi hẻ?”

Tim Bùi Úc đập thình thịch, sao Chu Dã vẫn còn nghĩ đến chuyện đó vậy? Họ đã là quan hệ giao dịch, chẳng lẽ đối phương vẫn muốn làm cái chuyện đó với mình?

Bùi Úc đầy cảnh giác lùi lại một bước, đang định lấy chuyện giao dịch ra nhắc nhở Chu Dã, thì thấy Chu Dã hào hứng quay người bỏ đi.

Theo ra xem, thấy Chu Dã sải bước một lần ba bậc thang lên tầng hai.

Đi lấy thứ gì? Không lẽ là mấy món kiểu SM…

Nhớ lại trong nguyên tác nói nguyên chủ bị Chu Dã hành hạ đến mức mất hết tinh thần, Bùi Úc không nhịn được mà nghĩ theo hướng đó.

Trong lòng Bùi Úc thấp thỏm, cơ thể cũng đã chống chọi đến giới hạn, đôi chân run rẩy, cảm giác kỳ lạ dưới túp lều nhỏ khiến Bùi Úc chưa từng trải qua suốt hơn hai mươi năm cảm thấy khó chịu vô cùng.

Nhìn xung quanh một hồi, đẩy một cánh cửa ra, đúng là phòng tắm rồi, Bùi Úc vội vàng vào trong, đóng cửa chốt lại.

Một là để đề phòng Chu Dã, hai là cậu phải ngâm nước lạnh để đợi thuốc tan hết tác dụng.

Phòng tắm thô, bên trong có một cái bồn gỗ, lúc này Bùi Úc chẳng màng đến việc đã có ai dùng qua chưa hay có bẩn không, lập tức cầm ống nước xả đầy vào bồn.

Rất nhanh sau đó, cửa vang lên tiếng gõ.

“Tơ vàng e sợ? Cậu khóa cửa mần chi vậy?”

Tiếng gõ cửa có chút thô lỗ, Bùi Úc lúc này đầu óc đã bắt đầu choáng váng vì khó chịu, chỉ cảm thấy tiếng “đùng đùng đùng” từng cái từng cái như gõ vào dây thần kinh của mình, khiến đầu đau tim hoảng.

“Xin lỗi, mượn phòng tắm của anh để ngâm mình một chút.”

Bùi Úc nói xong, thấy nước trong bồn đã quá nửa, cởi quần áo liền ngồi bệt vào trong. Tuy là mùa hè nhưng vẫn bị lạnh đến rùng mình, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều, nghe thấy giọng nói bất mãn ngoài cửa.

“Cậu ngâm bồn hẻ? Tơ vàng e sợ tụi bay toàn vậy hẻ? Hổng phải nên đi đổ nước rửa chưn cho tui trước hả?”

Bùi Úc: …

Cậu còn tưởng Chu Dã bất mãn vì cậu chạy vào phòng tắm, không cho gã làm chuyện đó.

Nhưng cậu thực sự không biết những điều Chu Dã nói.

Kiếp trước cậu cũng là quý công tử của danh gia vọng tộc, trong vòng tròn giao thiệp cũng từng thấy qua những người được gọi là chim hoàng yến của hào môn, cơ bản đều là những mỹ nhân tuyệt sắc, ai nấy đều kiêu sa đắt giá, sống dựa vào sự sủng ái của đám phú nhị đại, làm sao có chuyện đi đổ nước rửa chân?

Bùi Úc không hiểu Chu Dã, thầm nghĩ có lẽ gã lại bị cái tên Hùng Nhị Thiếu gì đó lừa gạt rồi.

Cái bồn nước lạnh này Bùi Úc ngâm rất lâu, mãi đến khi túp lều nhỏ hoàn toàn xẹp xuống.

Cậu hơn hai mươi năm chưa từng dùng đến thứ này, ngoại trừ dùng nước lạnh, cậu thực sự không dám tùy tiện tự tay giải quyết, đặc biệt là dưới tầm mắt của Chu Dã, tránh việc căn bản không biết làm thế nào rồi cuối cùng lại chữa lợn lành thành lợn què.

Bùi Úc không dám mượn đồ ngủ của Chu Dã, ngâm xong bình tĩnh lại, cậu vẫn mặc lại quần áo cũ, lúc dầu sôi lửa bỏng thế này không thể câu nệ nhiều được.

Đến khi cậu thận trọng mở cửa phòng tắm, thò đầu ra ngoài, liền thấy Chu Dã chắc là đã tắm xong rồi, đang mặc đồ ngủ ngồi trên sofa đọc một cuốn sách, đọc vô cùng nghiêm túc.

Trước cửa phòng tắm đặt một cái chậu gỗ rửa chân.

Vừa nãy Chu Dã hào hứng như thế, chẳng lẽ là để lên tầng hai lấy cái chậu gỗ này?

“Nước rửa chưn, ngâm chưn đi.”

Giọng điệu trầm thấp của Chu Dã cho thấy gã đang rất bất mãn.

Bùi Úc không biết tại sao cái người này lại chấp niệm với việc “chim hoàng yến đổ nước rửa chân” như vậy, rõ ràng là đã tắm rồi cơ mà.

Nhưng người đang đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Thôi thì nhẫn nhịn một đêm, may mà Chu Dã không chấp niệm vào việc nhất định phải làm chuyện đó với chim hoàng yến, đã là tạ ơn trời đất lắm rồi.

Đêm nay khóa chặt cửa phòng bình an vượt qua, ngày mai đợi Chu Dã ký xong hợp đồng là cậu có thể rời đi.

Nghĩ vậy, Bùi Úc lẳng lặng bê chậu gỗ vào phòng tắm hứng một chậu nước nhiệt độ vừa phải, bê đến đặt bên chân Chu Dã.

Chu Dã trông có vẻ cuối cùng cũng hài lòng, sắc mặt dịu lại, không làm khó Bùi Úc nữa, đặt chân vào chậu thoải mái ngâm, trên đùi đặt cuốn sách, chăm chú đọc.

Bùi Úc định thừa lúc Chu Dã đang tập trung, nhanh chóng về phòng đóng cửa trước, tránh việc gã phản diện này đột nhiên đổi ý.

Tuy nhiên, khi ánh mắt Bùi Úc rơi xuống cuốn sách trên đùi Chu Dã, cậu liền cạn lời.

Cuốn sách đó là sách tiếng Anh lớp 1 tiểu học, không biết là bài thứ mấy, đang dạy các con số.

Chỉ nghe Chu Dã vô cùng nghiêm túc, nhỏ giọng đọc: e, l, e, v, e, n, eleven là 11, sao cứ hổng nhớ nổi chữ này vầy cà, eleven 11…

Bùi Úc: …

Gã phản diện trong truyền thuyết vì muốn nâng cao đẳng cấp để giới hào môn thành phố Hoa coi trọng mà nỗ lực khổ học tiếng Anh, hóa ra là cầm sách giáo khoa tiểu học để tự học sao???

**

Chan: Chậc chậc chậc

Hết chương 02

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.