[Thiên Sư] Chương 35

By

Published on

in


Chương 35

Tác giả:  Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Bù nhìn da rỗng ruột, bản thân không có trọng lượng gì, nó chìm một nửa dưới nước là do băng gạc trên người nó hút nước.

“Bù nhìn da? Thứ đó không phải màu đen sao?” Vương Viễn vô thức cau mày, đi đến bồn tắm, rút cái cây gậy trong túi quần ra. Đầu nhọn của cây gậy khều lớp băng gạc trên cổ bù nhìn, hất lên, con bù nhìn liền bị hất ra khỏi nước.

Khi bù nhìn được nhấc ra khỏi nước, những ngọn nến trong góc run lên vài cái, ánh nến chiếu lên tường bóng của mấy người, gợn ra những gợn sóng màu đen như sóng nước.

Con bù nhìn được đặt trên những dụng cụ thủy tinh, chất lỏng trên người nhỏ xuống tí tách. Lúc ở trong nước còn không rõ ràng, bây giờ được vớt lên, cả ba người mới nhìn rõ con bù nhìn này không phải chỉ là một lớp da mỏng, mà nó phồng lên như một cái thi thể bị phồng lên.

Bách Chỉ cúi người nhặt một chiếc ống thủy tinh nhỏ trên sàn lên, ấn vào phần cổ của con bù nhìn. Con bù nhìn xẹp xuống, nhưng rất nhanh sau đó lại từ từ phồng lên: “Bên trong chỉ còn một nửa khí, nửa còn lại có lẽ đã bị quỷ nhỏ bên trong hấp thụ đi rồi.”

Ngón tay thon dài của Bách Chỉ rõ ràng từng đốt, có một vẻ nho nhã đặc trưng của người tri thức. Ngay cả khi cầm một chiếc ống thủy tinh, anh vẫn giống như đang nắm một cuốn sách cổ.

Liễu An Mộc không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đó, một lúc sau khẽ cong khóe môi. Người này thật sự là một kỳ tích, ngay cả từng sợi tóc cũng hợp với thẩm mỹ của mình.

…Một tuyệt sắc như vậy, sao bây giờ cậu mới gặp được?

Đương nhiên Bách Chỉ không thể nghe thấy tiếng lòng của cậu. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc ống thủy tinh trên tay lên bồn rửa mặt, lại đi đến cửa kính nhà vệ sinh một lần nữa.

“Hai người nhìn cái dấu tay này, ngón tay của người sống thường có mồ hôi, khi dính tro hương chắc chắn sẽ để lại dấu vân tay. Nhưng đường viền của dấu tay này trơn nhẵn, bên trong hoàn toàn không thấy vân tay. Để lại một dấu tay như vậy chỉ có hai khả năng, một là chủ nhà luôn đeo găng tay khi di chuyển trong nhà, hai là chủ nhà vốn không có dấu vân tay, hoặc nó chỉ là một con quỷ đang trú ngụ trong bù nhìn da.”

Vương Viễn dùng khớp ngón tay tì vào cây gậy gỗ trong tay, nâng cánh tay của con bù nhìn lên. Lòng bàn tay con bù nhìn đen sì, ngay cả đường khâu cũng bị nhuộm thành màu đen. Anh thu cây gậy lại, cánh tay của bù nhìn cũng rớt xuống. Vương Viễn dừng lại một chút, tiếc nuối thở dài: “Dấu tay này quả nhiên là do con bù nhìn da để lại. Tiếc là chúng ta đến muộn một bước, để thứ bên trong đó chạy mất rồi.”

Liễu An Mộc phủi phủi ống quần, đứng dậy, chậm rãi nói: “Bù nhìn da vẫn còn đây, nó không chạy được xa đâu.”

Vương Viễn liếc nhìn cậu một cái, biết rằng người này dám nói như vậy thì chắc chắn có cách giải quyết: “Ít vòng vo, nói thẳng đi, cậu có cách gì?”

“Vì nó đã hấp thụ khí bên trong bù nhìn da, chúng ta có thể dựa vào lượng khí còn lại để tìm thấy nó.” Liễu An Mộc thần thần bí bí đi vào phòng tắm, xách cái chậu nhôm đựng tro hương, rồi trở lại phòng khách.

Ngay sau đó, cậu dùng một tay nhấc tấm vải trắng đang phủ trên ghế sofa. Tấm vải trắng mềm mượt như lụa vắt trên vai trái của cậu, rồi rủ xuống dọc theo bắp đùi thẳng tắp của cậu, như một đóa hoa mộc lan trắng đang nở rộ.

Khi đi đến giữa phòng khách, cậu giật tấm vải trắng trên vai xuống, vung tay trải ra trên mặt sàn. Sau đó, cậu bưng cái chậu nhôm, đổ hết tro hương trong chậu lên tấm vải trắng.

Bụi tro hương cuộn lên, nhanh chóng trải ra một bãi cát xám trên sàn.

Bách Chỉ tựa vào khung cửa nhà vệ sinh, con ngươi màu nhạt hơn hơi ngước lên, một tia tán thưởng lướt qua đáy mắt.

Anh quay người đi vào nhà vệ sinh, dùng chiếc ống nhỏ gắp con bù nhìn da từ trên đống dụng cụ thủy tinh xuống. Bụng của con bù nhìn có khí, phần bụng bị gắp xẹp xuống, đồng thời tay chân lại phồng lên.

Chờ đến khi anh gắp con bù nhìn ra, tro hương trên sàn đã không còn lộn xộn như lúc trước. Liễu An Mộc quỳ một gối trên tấm vải trắng, hai tay ấn lên mặt vải, ở giữa tấm vải có thêm một đồng xu.

Đồng xu này giống như một thỏi nam châm, lấy nó làm tâm, tất cả tro giấy đều rung động trên tấm vải trắng, như thể có sinh mệnh, chúng di chuyển, tái tổ chức trong đống tro tàn, dựng lên những tòa nhà cao tầng, cô đọng lại thành hình ảnh thu nhỏ của nền văn minh nhân loại.

Ánh mắt Vương Viễn luôn dõi theo động tác của cậu, lông mày nhíu càng lúc càng chặt, giống như đang thẩm vấn tội phạm: “Cậu có thể điều khiển quỷ vực?”

Liễu An Mộc còn lười chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Tôi nói này, tốt xấu gì anh cũng là người trong nghề, người sống làm sao điều khiển được quỷ vực?”

Vương Viễn trầm giọng nói: “Vậy cậu giải thích những biến hóa này thế nào? Đừng nói với tôi, tuổi còn trẻ như vậy mà cậu đã thu phục được một con quỷ cấp quỷ vương.”

Anh đã kiểm tra hồ sơ của Liễu An Mộc, dựa trên thời gian trên chứng minh thư, chàng trai trẻ trước mắt này mới chỉ 25 tuổi. Nhưng những thay đổi này thường chỉ xảy ra khi “xuất âm thần”. Thuật pháp này nói một cách đơn giản là để linh hồn rời khỏi thể xác mà du hành khắp nơi, dùng “khí” của bản thân bao trùm một phạm vi nhất định, sau đó tái hiện lại mọi thứ xảy ra trong khu vực đã định sẵn.

Thuật pháp này nghe qua thì rất ghê gớm, nhưng thực ra lại vô cùng vô dụng. Nó không chỉ đòi hỏi người sử dụng phải có ý chí kiên định như đá, minh tâm kiến tính, mà còn chỉ có thể dùng trong phạm vi nhỏ. Nếu như bây giờ lại mở rộng phạm vi ra toàn thành phố, nếu công lực không đủ, chỉ trong chốc lát, linh hồn sẽ bị những con quỷ dữ ẩn nấp trong bóng tối của thành phố xé thành từng mảnh.

Nếu không phải là xuất âm thần, thì chỉ có một khả năng, thông qua một con quỷ dữ cấp quỷ vương để triển khai quỷ vực, dùng quỷ khí bao trùm toàn thành phố, từ đó đạt được hiệu quả tương tự.

Liễu An Mộc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp của cậu có sự khó hiểu, có thắc mắc, có ngạc nhiên, cậu mở miệng nói: “Chuyện này có gì khó sao?”

Vương Viễn: “…”

Nếu câu này do người khác nói ra, có thể có ý khoe khoang. Nhưng ánh mắt của chàng trai trẻ rất bằng phẳng, giống như đang nói một chuyện nhỏ nhặt. Dường như đối với cậu, việc thu phục một con quỷ dữ cấp quỷ vương để sai khiến, cũng đơn giản và dễ dàng như đi dạo sau bữa tối.

Trong lúc nói chuyện, Bách Chỉ đã kéo con bù nhìn da đến, miệng của bù nhìn được cắm một chiếc ống nhỏ, trên người còn dính nhiều chất lỏng formalin, ngửi có một mùi thuốc, nhìn từ xa giống như đang kéo một cái thi thể thật đến.

Bách Chỉ đặt con bù nhìn cách tấm vải trắng vài bước chân, khẽ mỉm cười: “Có thể bắt đầu rồi.”

Khi con bù nhìn ngã xuống đất, hai cánh tay nó gập lại dưới ngực, khiến đầu của nó hơi ngẩng lên. Đầu nó vì thiếu khí, chỗ thì xẹp, chỗ thì phồng, trông như đang cười nịnh bợ.

Liễu An Mộc chỉ lười biếng liếc nhìn một cái rồi thu lại ánh mắt. Lý do rất đơn giản, con bù nhìn da này quá xấu xí, cậu thậm chí còn cảm thấy con búp bê xấu xí của Liễu Đại còn đẹp hơn nó.

Nếu một ngày nào đó ở thành phố B tổ chức một cuộc thi xấu nhất, thì chắc chắn nó có thể dễ dàng lọt vào top ba.

Nhận thấy sự chê bai không hề che giấu trong mắt của chàng trai trẻ, khóe miệng Bách Chỉ hơi nhếch lên, anh nhấc chiếc giày da bóng loáng, đế giày màu đỏ giẫm mạnh lên lưng của con bù nhìn. Sau khi chịu lực, từ miệng của con bù nhìn phát ra một tiếng “bụp,” giống như một quả bóng bay căng khí đột nhiên bị buông tay ra.

Ngay sau đó, một luồng khí từ từ bị ép ra khỏi chiếc ống nhỏ. Luồng khí này trông rất sền sệt, có màu vàng nhạt. Sau khi bị ép ra khỏi ống, luồng khí này dường như bị một lực lượng hấp dẫn, chậm chạp theo đầu ống nhỏ giọt vào tro hương.

Lấy âm khí trong quỷ vực làm nhiên liệu, sợi chỉ vàng nhanh chóng di chuyển trong hình ảnh thu nhỏ của thành phố được tạo thành từ tro hương, đầu tiên, nó chạy trốn hai con phố về hướng tây nam, sau đó tại ngã tư tiếp theo đột ngột nổ tung không có dấu hiệu báo trước, tan thành sương mù màu vàng khắp trời.

“Đường Cổ Lâu?” Liễu An Mộc nhìn chằm chằm vào vị trí sợi chỉ vàng biến mất, trong lòng có một linh cảm xấu.

Dưới lớp vỏ hào nhoáng của một thành phố lớn, thực ra ẩn chứa một số bí mật ít ai biết đến. Có người bỗng dưng biến mất ở một nơi nào đó, có người lại bỗng dưng xuất hiện ở một nơi nào đó. Có lẽ chỉ cần vô tình bước qua một ranh giới nào đó, bạn sẽ bước vào một thế giới khác. Nếu chúng ta coi thế giới của người sống là dương giới hoặc “chính”, và thế giới của linh hồn là âm giới hay “phụ”, thì điểm giao nhau này chính là “đường số không”.

Tuy nhiên, dù là linh hồn hay người sống, khi bước qua “đường số không” cũng không đến được âm phủ, mà sẽ đến một vùng xám gọi là “Linh giới*”. Đây là nơi duy nhất không phân biệt người sống và người chết. Có rất nhiều cách để tiếp cận vùng xám này, ví dụ như “trò chơi thang máy” nổi tiếng tai tiếng, khi nút cuối cùng sáng lên, thang máy sẽ từ từ đi vào nơi luôn bị bao phủ bởi một Hồng Nguyệt.

(*thế giới số 0 :v)

Và “Linh giới” nổi tiếng nhất với “tòa nhà mang tính biểu tượng” là Khách sạn Minh Nguyệt, nơi cứ ba tháng lại tổ chức một buổi đấu giá.

Trong giới có một quy tắc bất thành văn, bất kể là người sống hay ác quỷ, chỉ cần có thể vào được Khách sạn Minh Nguyệt trước khi hồn bay phách tán, sẽ được Khách sạn Minh Nguyệt bảo hộ. Bất kể là người của âm giới hay dương giới, ở Linh giới đều phải nể mặt Khách sạn Minh Nguyệt.

Sợi chỉ vàng đại diện cho tung tích của con quỷ nhỏ biến mất gần đường Cổ Lâu, đây chắc chắn là một dấu hiệu khó giải quyết.

Đường Cổ Lâu Tây nối liền Cổ Lâu Đông và Cổ Lâu Tây của khu phố cổ. Lái xe rẽ ra từ lối ra thứ hai của đường Tây, rồi vào lại lối vào thứ nhất của đường Đông để trở lại đường Cổ Lâu. Nếu bạn cứ lái thẳng trên đường Cổ Lâu, bạn sẽ thấy bên cạnh con đường thẳng tắp đột nhiên xuất hiện một con đường nhỏ rải sỏi. Đây chính là con đường được đồn đại là dẫn đến Linh giới.

“Ngay cả quỷ vực cũng không thể tìm thấy hơi thở của nó, xem ra nó đã vào Linh giới rồi.” Vương Viễn rút gậy gỗ ra, ngồi xổm xuống bên cạnh tấm vải trắng. Đầu nhọn của gậy gỗ gạt tro hương sang một bên, tạo thành một vòng tròn màu trắng: “Một khi để nó chạy vào Khách sạn Minh Nguyệt, muốn bắt nó sẽ rất khó.”

Vòng tròn màu trắng ngay lập tức phát ra một luồng ánh sáng trắng chói mắt. Tốc độ khuếch tán của quầng sáng rất nhanh, giống như một giọt nước rơi vào dầu sôi, lan ra khắp nơi như một con đỉa đang ngọ nguậy.

Giây tiếp theo, luồng ánh sáng trắng bắn ra như va phải một kết giới trong suốt, ngay lập tức biến mất.

Liễu An Mộc thầm nghĩ quả nhiên là vậy, Linh giới khác với những nơi khác. Phản ứng từ trường rất mạnh. Ở đó, hầu hết các phương pháp theo dõi đều sẽ mất tác dụng. Muốn phá vỡ cục diện, trước tiên phải vào Khách sạn Minh Nguyệt.

Vương Viễn thu gậy gỗ lại, nhìn đồng hồ, vừa qua 10 giờ: “Còn 20 tiếng nữa. Hai người về cục nghỉ ngơi trước đi, tôi ở lại đây chờ bọn họ đến.”

**
Chan: Chương trước tui thấy ẻm nói chuyện với Cơ Sướng là tui đã nghi nghi ẻm có ý đồ với thầy Bách rồi =)))

Hết chương 35

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 35”

Bình luận về bài viết này

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 35”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Ý đồ bất chính 🤗

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 737 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.