[Thiên Sư] Chương 40

By

Published on

in


Chương 40

Tác giả:  Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Trình Danh không nhìn thấy những con quỷ rắn được tạo ra từ oán khí, cậu ta chỉ cảm thấy một luồng gió âm ập đến. Âm khí xung quanh tràn ngập, trong gió phảng phất như có tiếng quỷ khóc hu hu, nhiệt độ như giảm xuống dưới không độ trong tích tắc, trên cánh tay cũng nổi lên một lớp da gà.

Nụ cười trên mặt Khuê nữ càng lúc càng lớn, càng ngày càng khoa trương, bóng rắn như mái tóc đen xõa ra sau lưng, biến thành một mạng nhện sắc bén bao quanh nó. Cùng lúc đó, khuôn mặt của Khuê nữ lại trở nên càng ngày càng vũ mị. Da thịt sau khi tiếp xúc với mủ máu chảy ra từ tuyến độc, những vết mụn nhọt nhanh chóng mờ đi, cả khuôn mặt trở nên mịn màng như quả trứng luộc vừa bóc vỏ, vũ mị và kiều diễm, toát ra một vẻ đẹp mê hồn.

Người phụ nữ nhẹ nhàng vén chiếc váy dài, đôi chân thon dài thẳng tắp trắng gần như phản quang, ngay lập tức khiến người ta chao đảo. Trình Danh ngẩn người nhìn chằm chằm vào Khuê nữ, trong mắt đầu tiên là một thoáng mơ hồ, sau đó không khỏi lộ ra vẻ si ngốc.

Nhưng đúng như câu Hồng phấn khô lâu, bạch cốt da thịt, những thứ này chỉ là ảo ảnh trong mắt Trình Danh.

Huyễn thuật cấp thấp của Khuê nữ chỉ có thể lừa được những người bình thường không có tu vi như Trình Danh. Ngay cả những quỷ sai hạng C cũng có sức mạnh của Minh Phủ bảo vệ, đương nhiên sẽ không bị những ảo ảnh hư ảo này mê hoặc. Dáng vẻ “mị hoặc quyến rũ” của Khuê nữ lúc này, trong mắt Liễu An Mộc lại là một cảnh tượng khác.

Lúc này, toàn bộ khuôn mặt của Khuê nữ gần như hoàn toàn biến dạng, các tuyến độc lấp đầy từng tấc da tấc thịt. Mủ máu nhỏ giọt từ các tuyến độc. Các mạch máu màu xanh lục bò lên mặt, từ cổ lên má, cuối cùng tụ lại ở hốc mắt, nhuộm toàn bộ lòng trắng của mắt thành màu xanh lục. Chất lỏng được bơm vào cơ thể Khuê nữ có lẽ chứa độc tố cực mạnh, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khuôn mặt của người phụ nữ đã biến dạng và sưng phù lên, giống như một quả bóng bay được thổi căng.

Khuê nữ uốn éo cơ thể “mềm mại” của mình, ánh mắt quyến rũ, khuôn mặt sưng phù, căng nước bởi chất lỏng màu xanh lục, trở nên óng ánh sáng long lanh, khiến người ta không khỏi lo lắng nó sẽ nổ tung. Có lẽ thấy Liễu An Mộc không hề lay chuyển, Khuê nữ cắn chặt răng, lại uốn éo phần da thịt chảy xệ ở eo, ném một cái liếc mắt đưa tình về phía cậu.

Liễu An Mộc nhìn thẳng vào nó nửa ngày, chân thành nói: “Hay là ngươi bồi cho ta một ít tiền đi?”

Nụ cười “quyến rũ” trên khuôn mặt Khuê nữ khựng lại một chút, đôi môi sưng tấy giật giật hai bên. Nó nhìn Liễu An Mộc một cách oán độc: “Ngươi không trúng huyễn thuật… không thể nào… ngươi rốt cuộc… là thứ gì?”

Cũng chính trong khoảnh khắc đó, Trình Danh cảm thấy mình bị rút ra khỏi ảo giác, đầu óc của cậu ta như bị thứ gì đó đập mạnh, cả người đột nhiên ngã về phía trước. Sau đó, ý thức của cậu ta hoàn toàn tỉnh táo, thầm nghĩ Sao vậy nhỉ, vừa rồi hình như mình đã mơ một giấc mơ?

Đôi mắt chứa đầy chất lỏng màu xanh lục của Khuê nữ nhìn chằm chằm vào Liễu An Mộc. Ngón tay của chàng trai trẻ xoay chuyển, một đồng xu xoay giữa kẽ ngón tay, người bình thường không thể phát hiện ra, nhưng Khuê nữ lại có thể nhìn thấy một luồng khí đen lượn lờ giữa kẽ ngón tay của chàng trai trẻ, cứ như thể nó có sự sống. Từ đồng xu phát ra những giọng nói khàn khàn và gấp gáp:

“Thật đói a…”

“Thật đói a…”

Vẻ mặt của Liễu An Mộc không có nửa điểm thay đổi, nhưng trong mắt lại có thêm một chút ý cười của kẻ được lợi: “Đừng nóng vội, ngươi sắp được ăn rồi.”

Trong thức hải không có sự đáp lại của Cơ Sướng, chỉ có luồng khí đen quấn quanh đầu ngón tay cậu quay càng lúc càng nhanh, đến cả đồng xu trong kẽ ngón tay cũng rung lên một cách không thể chờ đợi thêm được nữa. Tình thế trên trận đấu lập tức bị đảo ngược, đồng tử chứa đầy chất lỏng xanh của Khuê nữ run rẩy, nó như thể đã cảm nhận được điều gì đó. Cơ thể của nó không ngừng run rẩy, một cách vô hình, dường như có một đôi mắt đang tham lam nhìn chằm chằm vào nó.

Huyễn thuật của Khuê nữ không thể duy trì được nữa, vì sợ hãi, cơ thể nó run rẩy dữ dội, luồng khí đen xung quanh nó thu lại trong tích tắc. Vô số con rắn dài quấn quanh cơ thể của nó, đầu rắn xì xì thè lưỡi một cách đe dọa: “Không… đừng giết ta… đừng giết ta…”

Đồng xu nhẹ nhàng được búng lên, lật mặt trên không trung, rồi rơi trở lại mu bàn tay của Liễu An Mộc, cậu thong thả liếc nhìn Khuê nữ đang kinh hoàng:

“Đi đi.”

Không khí như ngưng đọng lại trong tích tắc, mọi hành động của mọi người trong khoảnh khắc đó đều bị tạm dừng, ngay sau đó, đồng xu “ùmm—” một tiếng rung lên, một luồng âm khí kinh hoàng bùng phát từ bề mặt của đồng xu, lao về phía Khuê nữ như một con mãnh thú đang gào thét đầy phấn khích. Trong nháy mắt, trời đất đổi màu, ánh trăng mờ bị bao phủ bởi một màu máu, từ phía chân trời xa xăm truyền đến tiếng sấm “ầm ầm”.

Liễu An Mộc hít một hơi không khí ẩm ướt, chỉ cảm thấy mọi tế bào trên cơ thể đều tràn ngập một sự phấn khích.

Khi máu thịt của Khuê nữ bị xé toạc một cách bạo ngược, giữa hai lông mày của cậu lại nhuốm một chút tà khí tự do, một cảm giác sảng khoái chưa từng có cũng tràn vào cơ thể của cậu, xông thẳng vào các kinh mạch bị tắc nghẽn, chảy đến mọi mạch huyệt. Các kinh mạch ban đầu vốn bị trì trệ như được một sức mạnh nào đó đả thông, một luồng sức mạnh vô hình không ngừng cuồn cuộn chảy vào cơ thể.

Bách Chỉ đứng cách cậu vài bước chân, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cậu. Từ đầu đến cuối, Bách Chỉ luôn giữ một nụ cười thản nhiên, thực ra Khuê nữ không nằm trong kế hoạch của anh, nhưng có lẽ ngay cả ý trời cũng đang giúp đỡ anh, sự xuất hiện của Khuê nữ lại trời xui đất khiếngiúp anh một chuyện.

Bóng tối bao phủ tất cả, ngay cả ánh đèn đường cũng chỉ có thể chiếu sáng một khoảng không gian rất hẹp. Mọi người dường như đang đứng trên bờ biển trước một cơn bão lớn, sự u ám, nặng nề, tuyệt vọng và nỗi sợ hãi vô định bao trùm tất cả.

Cơ thể của Khuê nữ bị xẻ đôi từ giữa, chất lỏng màu xanh lục chảy lênh láng từ phần bụng bị cắt, lẫn vào đó là rất nhiều nội tạng mềm nhũn. Khí đen đặc quấn quanh thân Khuê nữ. Từ trong luồng khí đen đó vươn ra một đôi cánh tay gầy guộc như xương khô. Rất nhanh, Khuê nữ mất khả năng chống cự, tuyệt vọng bị lôi ra khỏi cơ thể cô gái áo trắng, sau đó chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã bị luồng khí đen đó nuốt chửng hoàn toàn.

Cùng lúc đó, trong đầu Liễu An Mộc lại vang lên giọng nói điện tử vô cảm kia:

“Nhiệm vụ quỷ vật treo thưởng cấp A [Khuê nữ] đã kết thúc, cảm ơn sự nỗ lực của ngài. Ký chủ xin lưu ý, do quỷ vật mục tiêu đã chết, hệ thống tự động đóng băng 1000 điểm luân hồi. Ký chủ không thể nhận được phần thưởng bị đóng băng này. Phần thưởng còn lại sẽ được chuyển vào tài khoản của ngài trong vòng ba ngày làm việc.”

Cô gái áo trắng thoát khỏi sự kiểm soát của Khuê nữ như bị rút cạn toàn bộ sức lực, cả cơ thể loạng choạng vài cái rồi mềm nhũn ngã xuống. Trình Danh không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ theo bản năng đưa tay ra đỡ cô gái, nhưng lúc này cô gái đã hoàn toàn mất ý thức, như một người say rượu, kéo cả Trình Danh về phía trước một cách loạng choạng.

Trình Danh kéo tay cô gái, cõng cô lên lưng, rồi quay đầu gào lên: “Anh Ba, mau giúp một tay, đưa cô ấy về cục trước đã!”

Liễu An Mộc cử động các ngón tay đang tê dại, sau cảm giác thoải mái và phấn khích ban đầu rút đi, bây giờ toàn bộ cơ bắp của cậu đều đau nhức dữ dội. Trong vài giây ngắn ngủi, cậu gần như không thể làm được một động tác đơn giản như giơ tay lên, cậu rất khó để diễn tả cảm giác hiện tại, giống như có một luồng sức mạnh xa lạ đột nhiên bị nhét vào cơ thể của cậu. Các kinh mạch vốn chật hẹp bị cưỡng bức mở rộng, cậu thậm chí có thể cảm nhận được cơ tim co bóp và giãn nở liên tục, ép những dòng máu tươi mới.

“Đùng! Đùng!” Tiếng tim đập như tiếng trống, như có thứ gì đó đập mạnh vào trái tim của cậu hết lần này đến lần khác. Trong cơn hoảng hốt, bên tai của cậu xuất hiện rất nhiều giọng nói, như rất nhiều người đang lầm bầm lẩm bẩm điều gì đó bên tai. Liễu An Mộc lắng nghe rất lâu mới nghe rõ những người này luôn lặp đi lặp lại một câu: “Ra ngoài… thả ta ra ngoài…”

Khi tiếng nói bên tai càng ngày càng lớn, càng chói tai, một cơn đau đớn không thể diễn tả xuất phát từ vết bớt ở thắt lưng, rồi lan dần lên dọc theo xương sống, gần như muốn thiêu đốt linh hồn của cậu thành tro bụi. Cơ thể càng đau đớn, cậu càng cảm thấy quen thuộc với cơn đau này. Cơn đau này dường như muốn hé mở điều gì đó, để một đoạn ký ức bị phong ấn trở nên rõ ràng trở lại.

“Anh Ba? Anh Ba! Cậu làm sao vậy?”

Giọng nói của Trình Danh vang lên bên tai. Liễu An Mộc cảm giác mình như bị kim châm, hít một hơi gấp gáp. Cảm giác thiếu oxy đột ngột tan biến, khung cảnh trước mắt từ mờ dần trở nên rõ nét. Trình Danh đang cõng cô gái bất tỉnh trên lưng, bên cạnh là vài đồng nghiệp trong sở cảnh sát cũng đang vội vã giúp đỡ.

“Tôi không sao, tôi rất ổn.” Liễu An Mộc dừng lại một chút, dùng mu bàn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Khi cậu đứng thẳng người dậy, dường như lại trở lại với vẻ lười biếng thường ngày. Chỉ có bàn tay giấu sau lưng từ từ siết chặt lại: “Đưa người vào trước đã, cậu cõng không thấy mệt à?”

Có lẽ là do khuôn mặt cậu lúc này quá tái nhợt, Trình Danh quay đầu nhìn cậu một cái, như muốn nói điều gì đó, nhưng vì có quá nhiều người xung quanh, cuối cùng vẫn không nói ra.

Không để ý đến thái độ ngập ngừng của Trình Danh, Liễu An Mộc chậm rãi đứng thẳng lưng, cậu bước nhanh đến bên cạnh bà cốt. Bà cốt lúc này đã không nói nên lời, đôi môi bà ta mấp máy vài cái, ánh mắt nhìn Liễu An Mộc chỉ còn lại sự kinh hoàng.

“E rằng bà không thể đi được rồi.” Chàng trai trẻ ngồi xổm xuống trước mặt bà ta, đưa tay ra, dùng giọng nói chỉ hai người có thể nghe thấy nói: “Giao lệnh kỳ cho tôi, tôi sẽ đưa nó đến nơi nó nên đến.”

**

Đúng như lời Liễu An Mộc nói, bà cốt nhanh chóng bị một nhóm người mặc đồng phục màu xanh đậm đưa đi. Phía ngực trái của những người “đồng phục xanh” này đều gắn một huy hiệu, trên đó có mấy chữ vàng “Tổ chuyên án đặc biệt A”.

Khi thẩm vấn Hạ Tình, Liễu An Mộc đã từng gặp những người này một lần, những người phục vụ trong Tổ chuyên án đặc biệt A đều là những người có năng lực đặc biệt, chịu trách nhiệm xử lý các vụ án hình sự liên quan đến năng lực siêu nhiên và huyền học trong các tỉnh. Hơn nữa, so với các thành viên khác của Cục 749, những người trong Tổ chuyên án đặc biệt A có quyền hạn lớn hơn, phạm vi hoạt động cũng tự do hơn. Có thể nói họ được coi là tầng lớp trung lưu trong Cục 749.

Trong số những người mặc “đồng phục xanh” có một ông lão râu tóc bạc trắng. Ông ta chống một cây gậy đầu rồng, nhìn thái độ của những người khác, dường như ông ta chính là lãnh đạo của nhóm người này.

“Tôi nghe nói vừa rồi là cậu ra tay, mới cứu được cô gái đó?” Ông lão chống gậy, chậm rãi bước đến trước mặt Liễu An Mộc. Ánh mắt ông ta nhìn Liễu An Mộc đầy vẻ dò xét: “Cậu là một hành quỷ sư, sư phụ của cậu là ai?”

“Gia sư là Quỷ Thủ Liễu Thập Thất, đã chết hai năm trước rồi, nếu ông muốn ôn chuyện, tốt nhất nên tự mình xuống dưới tìm ông ấy.” Đối mặt với những con chó săn của Cục 749 này, Liễu An Mộc thực sự lười có thái độ tốt.

“Cậu là đồ đệ của Liễu Thập Thất?” Ông lão cũng không giận, chỉ có vẻ hơi bất ngờ. Ông ta lại đánh giá Liễu An Mộc một lượt nữa.

Theo ông ta biết, cả đời Liễu Thập Thất chỉ nhận ba đệ tử chân truyền. Một trong số đó được cấp trên trọng dụng, nhưng không may qua đời vì một tai nạn vào năm thứ ba gia nhập Cục 749. Một người khác chết vì bệnh hai năm trước, bây giờ chỉ còn lại một đại đệ tử, đã trở thành một nhân vật có thể một tay khuấy động giang hồ. Tuy nhiên, dù Liễu Thập Thất chỉ nhận ba đệ tử chân truyền, nhưng đệ tử trên danh nghĩa thì không có một trăm cũng phải tám mươi.

“Cậu không cần căng thẳng, với năng lực của cậu, ở lại đây thật là phí phạm.” Ông lão lắc đầu: “Không bằng theo tôi về đi, tôi sẽ cho cậu một nền tảng tốt hơn, để cậu có cơ hội phát huy giá trị thực sự của mình.”

“…”

Liễu An Mộc lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ông lão một lúc lâu, sau đó chậm rãi nhếch khóe miệng: “Ông đang mời tôi gia nhập Cục 749 sao?”

Hết chương 40

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 40”

Gửi phản hồi cho Hân Hủy trả lời

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 40”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Vậy là Liễu Đại còn sống ha

    Thích

  2. Ảnh đại diện NaRom
    NaRom

    vậy kế hoạch của đại yêu Bách là gì nhỉ, có liên quan chuỗi sự kiện kia ko, hay là muốn thức tỉnh sư tôn của ổng thôi

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 737 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.