Chương 52
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Trình Danh xoa xoa tay, khi nói chuyện, ngay cả đầu lưỡi cũng hơi run khi nói: “Anh Ba, giọng này cậu phát ra từ đâu vậy?”
Liễu An Mộc tiện tay tung kỹ năng khống chế, giữ chân Điêu Thuyền phe đối diện, rồi trở lại giọng nói quen thuộc: “Cậu nói phát ra từ đâu? Từ tai phát ra chứ đâu.”
Trình Danh hồi tưởng lại giọng nói vừa rồi trong đầu, càng nhớ lại càng thấy lòng ngứa ngáy không chịu nổi, không kìm được mở lời: “Anh Ba, cậu dùng giọng đó nói thêm vài câu đi, hoặc mắng tôi vài câu cũng được!”
Tay Liễu An Mộc điều khiển nhân vật game khựng lại, cậu nhướng mí mắt, lười biếng liếc Trình Danh một cái: “Sao nghe cậu giống như một kẻ biến thái vậy?”
Trình Danh ho khan một tiếng, cười gượng gạo dời ánh mắt: “Chắc chắn là ảo giác của cậu thôi.”
Ánh mắt Trình Danh rời khỏi giao diện trò chơi, vô tình dừng lại ở chậu Trầu Bà trên bàn, cậu chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm những chiếc lá vàng úa rũ xuống của chậu trầu bà một lúc lâu… Lúc nãy bọn họ mới vào, chậu trầu bà này đã trong bộ dạng dở sống dở chết này chưa nhỉ?
**
Quả nhiên, đúng như Liễu An Mộc nói, kỹ năng của “Quá Khứ Như Phong” rất tốt, chỉ khoảng mười phút sau, cục diện chiến thắng đã được định đoạt, chưa kịp phá vỡ pha lê thì đội đối phương đã đầu hàng.
Vừa kết thúc trò chơi, màn hình đã bật lên lời mời kết bạn từ “Quá Khứ Như Phong”, ghi chú chỉ có một câu: “Anh trai dẫn em bay.”
Trình Danh hơi ngạc nhiên: “Thế là cắn câu rồi sao?”
“Chứ còn gì nữa?” Liễu An Mộc nhấp vào chấp nhận lời mời kết bạn, lười biếng nói: “Cậu thấy giọng nói vừa rồi thế nào?”
Trình Danh nhớ lại giọng nói mềm mại ngọt ngào lúc nãy, không hiểu sao chỉ cảm thấy như có một luồng điện tê tái chạy qua cánh tay, hiện tại cậu ta đã có chút run sợ, đành cứng miệng nói: “Cũng bình thường thôi, còn thế nào được nữa?”
Liễu An Mộc “ồ” một tiếng, không chút khó khăn chuyển giọng trở lại thành giọng nữ mềm mại ngọt ngào khi nãy: “Cũng bình thường thôi mà cậu run cái gì? Anh trai Trình Danh~”
Trình Danh lúc này thì hoàn toàn không thể cười nổi nữa rồi, cậu giơ hai tay đầu hàng: “Anh Ba, cậu đừng ghẹo tôi nữa, chính sự quan trọng hơn!”
Liễu An Mộc nhún vai, vừa lúc chấp nhận lời mời lập đội của “Quá Khứ Như Phong”. Giọng nói của “Quá Khứ Như Phong” nhanh chóng truyền ra từ điện thoại, giọng nói này cố ý hạ thấp, tạo cảm giác âm trầm: “Dao chơi không tồi, làm thêm ván nữa không?”
Một luồng gió lạnh không biết từ đâu thổi đến trong phòng hòa giải, kéo theo nhiệt độ cả căn phòng giảm đi không ít.
Trình Danh xoa xoa da gà trên cánh tay, nghi ngờ nhìn cái máy lạnh ở góc phòng: “Máy lạnh này không phải vẫn luôn bật 24° sao, sao hôm nay cảm thấy lạnh thế nhỉ?” Vừa nghĩ, ánh mắt cậu ta lại vô thức nhìn về phía chậu trầu bà trên bàn.
Chỉ trong vài phút, lá trầu bà gần như rủ xuống hết, đầu những chiếc lá màu vàng kia đã chuyển sang màu nâu.
Liễu An Mộc thả lại một câu đồng ý, nghĩ nghĩ, sau đó chọn một biểu tượng cảm xúc mặc định của hệ thống gửi đi. Sau khi hai tài khoản vào trận, “Quá Khứ Như Phong” lập tức chọn nhân vật “Vân Trung Quân”, Liễu An Mộc nhướng mày, đáy mắt thoáng qua một tia chế giễu, loại thủ thuật tán tỉnh các cô gái nhỏ này cậu đã không thèm dùng từ hồi cấp hai rồi, tuy nhiên chiêu này đối với những cô gái nhỏ cấp hai mới chớm nở tình cảm, có lẽ là bách phát bách trúng.
Vương Viễn có lẽ không ngờ kế hoạch tiến triển thuận lợi đến vậy, vẻ u ám trên lông mày đã giãn ra khá nhiều.
Lúc này, hình như anh mới chợt nhớ ra điều gì đó, lấy ra hai tấm thẻ đen từ túi áo đồng phục cảnh sát, đẩy đến trước mặt Liễu An Mộc: “Chuyện tối nay tổ chức không tiện ra mặt, vì vậy tổ chức giao nhiệm vụ này cho cậu và Trình Danh. Hai cậu phải hết sức cẩn thận trong buổi đấu giá, không được hành động mạo hiểm.”
**
Buổi chiều nhanh chóng trôi qua, khi ánh hoàng hôn ngoài trời trải rộng như màu máu, chiếc Audi trắng từ từ rời khỏi cục cảnh sát.
Chiếc xe quay đầu tại ngã tư, nhanh chóng nhập vào dòng xe cộ, lao về phía chân trời đỏ rực như máu, không ai chú ý đến, ngay khi chiếc Audi quay đầu, một chiếc Tesla trắng lặng lẽ từ làn đường bên phải lái ra, bám sát phía sau chiếc Audi với khoảng cách không quá gần cũng không quá xa.
Bàn tay sơn móng tay màu đỏ tươi nắm chặt vô lăng, người phụ nữ trang điểm tinh tế phấn khích nhìn chằm chằm chiếc Audi phía trước, cô lẩm bẩm một mình: “Chị có một linh cảm, lần này chúng ta chắc chắn sẽ có được một tin tức chấn động.”
Trên ghế phụ là một chàng trai, mặt mũi non nớt, ăn mặc giản dị, trông như một sinh viên đại học, cậu kéo máy quay phim trong tay lại gần, nhắm thẳng vào chiếc Audi phía trước, giọng không giấu được sự phấn khích: “Chị Kiều Kiều, công việc của chúng ta kích thích quá, cứ như đang quay phim vậy!”
Trần Kiều Kiều một tay giữ vô lăng, nghe vậy khẽ hừ một tiếng: “Còn nhiều chuyện thú vị nữa! Phương Tuyền, cậu cứ theo chị đi đào bới tin tức chấn động này, chị đảm bảo cuối năm cậu chắc chắn sẽ được chuyển chính thức.”
Chàng trai gật đầu lia lịa, sinh viên mới ra trường luôn mang theo một sức sống và sự nhiệt huyết: “Chị yên tâm, chị Kiều Kiều, em tuyệt đối sẽ không kéo chân chị đâu!”
Ráng chiều màu cam đỏ bao phủ mặt đất, khoác lên những chiếc xe đi lại trên đường chính một lớp ánh hoàng hôn, trên không trung thỉnh thoảng lướt qua hai ba bóng chim bay, những tòa nhà cao tầng xa xa sừng sững trong ráng chiều, tạo nên một bức tranh thu nhỏ của thành phố.
Chiếc Audi trắng nhanh chóng rời khỏi đường chính, đèn vàng phía sau xe nhấp nháy vài lần, đổi làn đường rẽ trái.
Trần Kiều Kiều bám sát theo sau, liếc nhìn bản đồ: “Phố Tây Cổ Lâu?”
Phương Tuyền thò đầu ra sau máy quay: “Chị Kiều Kiều, Phố Tây Cổ Lâu đi vào rồi là một vòng tròn, chỉ có hai lối ra, bọn họ đến đây làm gì được chứ?”
Trần Kiều Kiều nhíu mày, trong lòng cũng có chút nghi ngờ, móng tay màu đỏ tươi gõ từng nhịp lên vô lăng: “Trên xe bọn họ chỉ có hai người đàn ông to lớn, không lẽ là đến Cổ Lâu ngắm cảnh à? Có lẽ là họ đã sinh nghi, muốn cắt đuôi chúng ta, cứ bám theo đã rồi tính.”
Chiếc Audi trắng đi qua phố Tây, lại rẽ ra từ lối ra thứ hai, sau đó lại từ lối vào đầu tiên của phố Đông quay lại phố Cổ Lâu, tiếp tục chạy dọc theo phố Cổ Lâu về phía trước, Trần Kiều Kiều bám theo chiếc Audi trắng với khoảng cách vừa phải, nghi vấn trong lòng ngày càng sâu: “Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì? Không lẽ thật sự chỉ là lái xe vòng vòng ngắm cảnh thôi sao?”
Phố Đông chỉ có một điểm ngắm cảnh, trên đường không có nhiều xe cộ, hai bên đường trồng rất nhiều hoa mào gà, màu đỏ rực rỡ dường như trải dài đến tận cuối con phố.
Chiếc Audi phía trước bất ngờ nháy đèn vàng bên phải giữa một biển hoa đỏ, tinh thần Trần Kiều Kiều bỗng chấn động: “Xi nhan phải?” Cô cúi xuống nhìn bản đồ, nhưng phố Đông trên bản đồ lại là một đường thẳng: “Chẳng lẽ là vô tình chạm vào?”
Đúng lúc Trần Kiều Kiều đang nghi ngờ, một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra phía trước, chỉ nhìn thấy chiếc Audi trắng đột nhiên đánh lái sang phải, cả chiếc xe lao thẳng vào hàng rào ven đường, Trần Kiều Kiều theo phản xạ đạp phanh, chiếc Tesla lao về phía trước hai ba mét dưới tác dụng của quán tính rồi mới dừng lại.
Trần Kiều Kiều đạp phanh quá đột ngột, máy quay trong tay Phương Tuyền không giữ được, suýt chút nữa bay ra ngoài, cậu ta vội vàng luống cuống tay chân nắm chặt máy ảnh, cả người đập mạnh vào ghế: “Chị Kiều Kiều, có chuyện gì vậy?”
“Bọn họ…” Trần Kiều Kiều đang định mở lời, ánh mắt liếc qua kính chắn gió phía trước, nhìn thấy một con đường mòn nhỏ, đầu óc cô hoàn toàn tê liệt, ngây người nhìn con đường trải đầy sỏi đá trước mặt: “Đây… sao ở đây lại có một con đường?”
Phương Tuyền cũng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt cũng có chút nghi hoặc: “Trước đây không có con đường nhỏ này, lẽ nào là mới sửa gần đây?”
Mắt thấy chiếc Audi trắng sắp biến mất ở khúc cua của con đường nhỏ, Trần Kiều Kiều cắn chặt răng, khởi động lại xe: “Quan tâm nhiều như vậy, đuổi theo đã rồi nói!” Mặt đường phố Đông không biết từ lúc nào bỗng nhiên xuất hiện nhiều sỏi đá nhỏ li ti, bánh xe lăn qua, bụi đất tung bay mù mịt, có một người đàn ông ngồi trong xe, Trần Kiều Kiều cũng không quá sợ hãi, cô quyết tâm phải xem hai người này rốt cuộc đang làm trò gì.
Thế là cô gái đạp ga hết cỡ bằng giày cao gót, chiếc Tesla cũng nhanh chóng lao lên con đường đầy sỏi đá đó.
Sau khi đuổi theo chiếc Audi trắng đi vào con đường sỏi đá, cảnh vật xung quanh dường như tối sầm đi rất nhiều, chân trời phía xa ánh lên màu đỏ như máu chim bồ câu. Phía trước xuất hiện một ngã rẽ, đèn vàng phía sau bên phải của chiếc Audi nhấp nháy, Trần Kiều Kiều theo phản xạ liếc nhìn bản đồ xe hơi, nhưng chính cái liếc nhìn này lại khiến ánh mắt cô hoàn toàn đọng lại trên bản đồ.
“Thi Nữ Đường…?” Trần Kiều Kiều nảy sinh một cảm giác vô cùng kỳ lạ, con đường này, tại sao cô chưa từng nghe nói đến?
Một tay xoay vô lăng, lái theo chiếc Audi trắng vào ngã rẽ bên phải, Trần Kiều Kiều kéo màn hình bản đồ, cùng với ngày càng nhiều con đường xuất hiện trên bản đồ, mồ hôi lạnh cũng đã thấm ướt trán cô không biết từ lúc nào: “Đây là nơi nào vậy, sao tôi chưa từng nghe nói đến?”
Đúng lúc này, màn hình xe đột ngột nhảy khỏi trang bản đồ, sau đó xuất hiện chức năng phát hiện radar của Tesla.
Trên màn hình tối mờ có mô hình 3D của một chiếc xe nhỏ, nhưng ngay lúc này, xung quanh thân xe bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều mô hình bóng người màu đen, một số bóng người bao quanh thân xe, một số thì đi xuyên qua thân xe.
Trần Kiều Kiều cảm thấy rợn tóc gáy, cô theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài qua kính chắn gió, bên ngoài xe tối đen như mực, chỉ có vùng được đèn xe chiếu sáng là sáng, đường vẫn là con đường sỏi đá khi mới lái vào, nhưng ngoài chiếc Audi trắng cách đó vài mét, trên con đường này hoàn toàn không có bóng dáng người đi bộ nào.
Phương Tuyền lúc này cũng nhận ra sự bất thường của radar xe hơi, tuy cậu cũng cảm thấy lạnh toát cả người, nhưng vẫn cố gắng an ủi Trần Kiều Kiều: “Tesla thường xuyên xảy ra lỗi cảm biến này, có lẽ là radar quét thấy vài con côn trùng, nhận dạng nhầm những con côn trùng nhỏ đó thành người.”
Trần Kiều Kiều hít một hơi thật sâu, ép buộc bản thân mình không nghĩ đến những chuyện ma quỷ đó nữa, chuyển sự chú ý hoàn toàn vào chiếc Audi phía trước. Phía trước lại là một ngã rẽ, khi đèn vàng phía sau bên trái của chiếc Audi nhấp nháy vài lần, Trần Kiều Kiều đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, cảm giác như có ai đó thổi một luồng khí lạnh vào gáy cô.
Lần này Trần Kiều Kiều đổ hết mồ hôi lạnh, cô theo phản xạ liếc nhìn gương chiếu hậu trong xe.
Để không bị hai người trong chiếc Audi chú ý, chiếc Tesla cô đang lái không bật đèn, cả xe chìm trong một màn đêm đặc quánh, nhưng đúng vào lúc này, một ánh sáng trắng lại xuất hiện trong bóng tối, người phụ nữ mặc váy trắng ngồi yên lặng ở ghế sau, trên váy dính đầy những vệt máu lớn. Dường như nhận thấy ánh mắt của Trần Kiều Kiều, người phụ nữ từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt thối rữa có dòi bò, đang nở một nụ cười rùng rợn về phía cô.
“Á!” Trần Kiều Kiều theo phản xạ hét lên một tiếng ngắn.
Phương Tuyền bị cô làm giật mình, ngẩng đầu lên, quay lại nhìn cô từ sau máy quay: “Sao vậy?”
Trần Kiều Kiều mặt mày tái nhợt, hai tay sơn móng tay đỏ tươi nắm chặt vô lăng.
Phương Tuyền nhận thấy điều không ổn, lập tức đặt máy quay xuống, muốn nhoài người qua xem tình hình của cô. Đúng lúc này, Trần Kiều Kiều đột nhiên mở miệng với vẻ mặt tái mét, giọng điệu có chút chói tai: “Chị không sao! Cậu đừng cử động lung tung, quay phim cho tốt vào!”
Động tác nhoài người của Phương Tuyền dừng lại, một lúc sau, cậu cười gượng gạo, che giấu sự thất vọng trong mắt: “…Em biết rồi.”
Cậu ngồi lại ghế lái phụ, mở lại máy quay trong tay, tiếp tục nhắm vào chiếc Audi trắng phía trước.
Hết chương 52


Gửi phản hồi cho Hân Hủy trả lời