Chương 54
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Người thanh niên ngồi trong buồng lái đeo kính râm, cho dù không nhìn thấy ánh mắt của đối phương, nhưng Mộc Hải vẫn cảm nhận được ánh mắt ác liệt đó, ghê tởm như một con chuột cống chết.
“Không vội,” thanh niên tùy ý gác một tay lên cửa sổ xe, nở nụ cười, nói: “Hiện giờ tôi đang rất tò mò, ngươi rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền?”
“Rất nhiều, theo mức lương của công việc trước, đáng lẽ còn hai trăm năm nữa là trả xong,” Mộc Hải lạnh lùng nhìn cậu: “Nhưng nhờ có ngươi, giờ ta chỉ có thể làm việc lặt vặt, chắc phải hai nghìn năm nữa mới trả hết.”
“Chậc, vậy là ngươi thật là không may mắn rôi,” Liễu An Mộc giả vờ tiếc nuối, “Năm đó ngươi nói sao nhỉ, chỉ cần bắt được ta, với công lao của ngươi là đủ để lên chính thức rồi, nào ngờ thế sự vô thường, vị trí của ngươi quay một vòng, cuối cùng lại để ta ngồi lên.”
“…”
Lời này quả thực có chút khiêu khích, Mộc Hải nhìn chằm chằm vào mắt đối phương sau cặp kính râm, một hồi lâu sau thì bật cười lạnh: “Ta bắt ngươi là trách nhiệm của ta, bắt sai người không phải lỗi của ta, mà là danh sách cấp trên đưa xuống có sai sót. Phía trên Thập Điện, những kẻ ngồi không ăn lương nhiều như châu chấu, chẳng qua là bắt nạt ta là một kẻ tán tu, không có chỗ dựa.”
“Ồ? Danh sách lúc đó là ai đưa cho ngươi?”
“Những chuyện đó giờ không liên quan gì đến ta, tại sao ta phải nói cho ngươi biết?” Khuôn mặt của Mộc Hải không chút biểu cảm: “Xin mời xuất trình thiệp mời, nếu còn trì hoãn thời gian, ta sẽ gọi bảo vệ đuổi các người ra ngoài.”
“Yên tâm đi, ta không hỏi không công đâu.” Liễu An Mộc nhìn chằm chằm vào mắt hắn, một lúc lâu mới dời mắt đi, thờ ơ cười cười: “Ra giá đi, trong bốn con số, ta tuyệt đối không trả giá.”
Trình Danh ở hàng ghế sau vốn chỉ yên lặng như chim cút nghe lén cuộc trò chuyện của hai người, nghe đến đây cuối cùng không nhịn được ngồi thẳng dậy, thầm nghĩ cậu ta keo kiệt quá vậy? Bốn con số chỉ có một nghìn tệ, một nghìn tệ cậu ta còn không muốn chi, giả bộ làm đại gia làm gì?
Nhưng lời này cậu không dám nói trước mặt Anh Ba, đành hạ cửa sổ ghế sau xuống, thò đầu ra ngoài cửa sổ, làm thủ hiệu “thêm tiền” với cô gái xinh đẹp bên ngoài.
Tiếc là cô gái không để ý đến cậu, từ đầu đến cuối không liếc mắt nhìn cậu lấy một cái. Ánh mắt “cô ta” vẫn dán chặt vào Liễu An Mộc, đôi mày hơi nhíu lại, dường như có chút khó tin: “Lời này là thật?”
Liễu An Mộc ngả người về phía sau, khẽ cười khẩy: “Ta lừa ngươi khi nào?”
Mộc Hải nhíu mày càng sâu, gần như là nhăn thành chữ “Xuyên”, Địa Phủ chưa từng xảy ra lạm phát, “vàng thỏi” còn quý hơn tiền giấy ở dương gian, lương tháng của quỷ sai bình thường là 50 thỏi vàng, Liễu An Mộc đưa ra ba con số thỏi vàng, gần như là lương cả năm, đây tuyệt đối không phải là một số tiền nhỏ.
(*Đoạn này ko rõ có phải bug ko, phía trên là 4 con số, nhưng Trình Danh nói là tối đa cũng chỉ có 1000 tệ. Phía dưới lại kêu 3 con số, nếu 50*12 thì có 600 thỏi thiệt. Tui không rõ đoạn này nên để nguyên raw nhé)
Ngược lại, Liễu An Mộc tỏ ra thoải mái hơn nhiều, vì cậu đưa ra thù lao hậu hĩnh như vậy, nên không sợ đối phương không đồng ý.
Khoảng nửa phút sau, Mộc Hải cuối cùng cũng lên tiếng lần nữa: “Ở đây không tiện nói chuyện, mười ngày nữa chúng ta sẽ gặp lại.”
“Mười ngày?”
Sau hai ba giây, Liễu An Mộc mới phản ứng lại, mười ngày sau đúng là cuối tháng, đây là một thời điểm cực kỳ nhạy cảm, đối với quỷ sai làm việc ở Dương Giới Tư Mệnh, cuối tháng chính là thời gian quay về Địa Phủ báo cáo.
Cậu nhìn Mộc Hải, nhướng mày: “Công viên giải trí Giang Khẩu? Ngươi làm việc ở đó?”
“Mười ngày nữa ngươi sẽ biết thôi.” Mộc Hải hạ giọng thêm một chút nữa, ánh mắt hắn dừng lại ở những nhân viên bảo vệ đang đi tới cách đó không xa, rất rõ ràng, chiếc xe này đậu chắn lối quá lâu đã thu hút sự chú ý của bảo vệ.
An ninh của Khách sạn Minh Nguyệt cực kỳ nghiêm ngặt, một mặt là vì Linh Giới thuộc về khu vực hỗn loạn, vô pháp vô thiên, để bảo vệ khách đến tham dự buổi đấu giá, Khách sạn Minh Nguyệt cố ý tăng cường an ninh bên ngoài. Mặt khác là vì Khách sạn Minh Nguyệt có vô số kỳ trân đại bảo, có không ít thế lực đang nhòm ngó những bảo vật này, vì vậy những người vào Khách sạn Minh Nguyệt phải trải qua sự kiểm tra nghiêm ngặt.
Nhìn đám bảo vệ đang vây tới, Mộc Hải nhếch mép, nở một nụ cười vô cảm, cố ý nâng cao giọng: “Quý khách, xin mời xuất trình thiệp mời, nếu không có thiệp mời, xin lập tức rời đi, đừng làm ảnh hưởng đến việc kiểm tra an ninh của những khách khác.”
Liễu An Mộc nghe rõ ám chỉ của Mộc Hải, cậu không có ý định gây sự ở đây, liếc mắt nhìn đám bảo vệ đang vây tới, cậu khinh thường, tùy tay lấy hai chiếc thẻ đen từ hộc đựng đồ, cùng lúc đó, Thất Thất cũng mở túi LV của mình ra, những ngón tay thon dài như hành lá lấy ra một chiếc thẻ đen giống hệt.
Mộc Hải nhận ba chiếc thẻ đen, quẹt vào máy kiểm tra thẻ cầm tay, máy nhanh chóng hiện lên đèn xanh. Mộc Hải thu ba chiếc thẻ đã được xác minh lại, thần sắc không hề bất ngờ, dường như đã liệu được từ trước.
Hắn đã giao thiệp với Liễu An Mộc nhiều lần, biết rõ bản lĩnh của người này, ngay cả quỷ sai bình thường cũng không làm gì được đối phương. Một người như vậy khi còn sống tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường, muốn lấy được thiệp mời của Khách sạn Minh Nguyệt đối với Liễu An Mộc mà nói thì là điều dễ như trở bàn tay.
Mộc Hải đặt máy kiểm tra thẻ xuống, lấy mấy bó hoa hồng được gói ghém tinh xảo từ xe hoa bên cạnh, cùng với ba chiếc thẻ đen trong tay trả lại cho Liễu An Mộc: “Xin giữ kỹ thiệp mời của quý khách, chúc quý khách mua bán thành công.”
Liễu An Mộc cất ba chiếc thẻ đen vào hộc đựng đồ, lại thuận tay đưa cả bó hoa cho Thích Thất, làm xong những việc này, Liễu An Mộc chống một tay lên cửa sổ xe, nhướng mày, cười đầy ẩn ý: “Mộc tiểu thư, quên chưa nói, bộ quần áo hôm nay rất hợp với cô.”
“… Ngươi vẫn còn thù dai như vậy.” Mộc Hải lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt cậu, tuy thần sắc không thay đổi, nhưng khí trường quanh người hắn rõ ràng lạnh đi vài phần, hình xăm rồng đen thò nửa cái đầu ra khỏi cổ hắn, cùng với chủ nhân của nó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào kẻ không biết sống chết trước mặt.
Liễu An Mộc nhún vai, “Quân tử báo thù, từ sáng sớm đến tối mịt.” Hai ánh mắt lạnh lùng giống hệt nhau nhanh chóng bị cửa sổ xe nâng lên che khuất, chiếc Audi trắng cố tình nổ máy hai tiếng, rồi mới phóng đi mạnh mẽ về phía thanh chắn xe đang giơ lên.
**
Làn xe cờ đỏ là làn xe bên trái nhất, ở đây không có nhiều xe, nhưng giữa Trần Kiều Kiều và chiếc Audi trắng vẫn bị hai chiếc xe chắn ngang, khi chiếc xe phía trước từ từ lăn bánh rời khỏi trạm kiểm soát, Trần Kiều Kiều hạ cửa sổ xe xuống, hướng về phía “người phụ nữ” mặc sườn xám.
“Xin chào, xin mời xuất trình thiệp mời.” Người phụ nữ nhúc nhích khóe miệng, kéo ra một nụ cười có phần cứng nhắc.
Trần Kiều Kiều không hề ngạc nhiên, cô luôn quan sát hành động của người phụ nữ bên cạnh, từ máy quẹt thẻ trong tay người phụ nữ, cô đoán rằng nơi đây có lẽ là một khu biệt thự theo chế độ hội viên. Nếu cô không qua được cửa ải đầu tiên, thì chắc chắn sẽ không có được tin tức nóng hổi này.
“Tôi quên mang thiệp mời, làm ơn thông cảm cho, tôi là người quen cũ của ông chủ các cô, hay là tôi gọi điện thoại cho ngài ấy nói một tiếng?” Trần Kiều Kiều khẽ vén tóc, giả vờ vô tình để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay.
Với quy mô lớn như vậy, với thân phận là thiên kim nhà họ Trần, cô cũng đã từng thấy vài lần. Những nhân viên phục vụ ở cửa này đều nhìn người mà đối xử, chỉ cần lộ ra chút tài sản, họ sẽ không ngăn cản nữa. Một là trang sức, túi xách, đồng hồ có thể chứng minh thực lực của người đến, hai là những nhân viên phục vụ này đa số là người bình thường không có quyền thế, cũng sợ rước họa vào thân.
Tuy nhiên, lần này cô ta đã tính sai, người phụ nữ mặc sườn xám dường như không hề chú ý đến chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay cô. Nghe lời cô nói, chỉ thu lại một chút nụ cười, ánh mắt bình thản nhìn cô: “Quý khách, xin mời xuất trình thiệp mời, nếu không có thiệp mời, xin lập tức rời đi, đừng làm ảnh hưởng đến việc kiểm tra an ninh của khách khác.”
“… Thái độ của cô là sao?” Trần Kiều Kiều nâng cằm, đôi lông mày thanh tú nhướng lên: “Vừa rồi cô không nghe tôi nói sao? Tôi quen biết ông chủ các cô, thiệp mời của các cô tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chỉ là quên mang thôi, bây giờ tôi gọi điện thoại cho ông chủ, để ngài ấy tự mình nói với cô!”
Trần Kiều Kiều nói xong liền cầm chiếc Hermes Kelly mini bên cạnh, làm bộ như muốn lấy điện thoại ra khỏi túi. Cô cố tình làm động tác rất chậm, để logo kim loại hoàn toàn lộ ra trong tầm nhìn bên ngoài cửa sổ xe. Tuy nhiên, điều cô không ngờ tới là người phụ nữ mặc sườn xám vẫn thờ ơ nhìn mình, trong ánh mắt thậm chí còn ẩn chứa một chút thiếu kiên nhẫn.
Trần Kiều Kiều hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng. Cô giả vờ gọi một cuộc điện thoại. Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, đầu tiên lông mày cô nhướng lên, sau đó từ từ nhíu lại.
Cuối cùng, sau khi cuộc điện thoại tự động ngắt máy, cô giả vờ khổ não thở dài: “Lại không bắt máy, ông chủ của các cô đúng là người bận rộn.”
Mộc Hải mặt không biểu cảm nhìn màn kịch vụng về của Trần Kiều Kiều, hắn không tin một lời nào của người phụ nữ này. Chủ nhân của Khách sạn Minh Nguyệt là Hoa Cửu Gia, cho dù là Thập Điện Diêm Vương ngồi trên ngai vàng cũng phải nể mặt đối phương ba phần. Người đó há có thể là người mà một cô gái nhỏ có thể tùy tiện quen biết sao?
Trần Kiều Kiều tự diễn một lúc, thấy người phục vụ này không để ý đến mình, trên mặt cũng có chút ngượng ngùng. Cô quét mắt nhìn nhãn kim loại trên ngực người phụ nữ, liền lười diễn nữa: “Cô tên là Mộc Hải Hải đúng không? Tôi biết các cô cũng vất vả, cầm cái túi này đi, coi như là tiền boa tôi cho cô.” Cô ta lại xách một chiếc túi Hermes có vân da bên cạnh, đưa ra ngoài cửa sổ xe.
Mộc Hải không nhận lấy chiếc túi của cô ta, dù chiếc túi Hermes này trên thị trường đồ cũ có thể bán được giá khá cao, nhưng hắn không có hứng thú với những thứ ở dương gian này. Không thể giúp hắn trả nợ ở âm phủ, đối với hắn chẳng khác nào một miếng giẻ rách: “Vì ngài không có thiệp mời, vậy không phải khách nhân của chúng tôi, xin ngài lập tức rời đi.”
“… Cô!”
Trần Kiều Kiều là thiên kim đại tiểu thư xuất thân ngậm thìa vàng, luôn là người khác nịnh bợ cô, hiếm khi bị từ chối mặt mũi như vậy, lúc này sắc mặt trắng xanh. Phương Tuyền thấy cô ngượng ngùng, chủ động lên tiếng giải vây cho cô: “Chị Kiều Kiều, đừng chấp nhặt với họ, nếu nhân viên phục vụ ở đây không biết điều như vậy, chắc bên trong cũng chẳng có gì thú vị.”
Trần Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn người phục vụ mặc sườn xám, dường như vẫn còn chút không cam lòng. Trong mắt cô, sự thật đã ở gần ngay trước mắt, nhưng cô lại vì tấm vé vào cửa này mà phải từ bỏ “tin tức gây chấn động” trong lòng, cô không thể chấp nhận chuyện này xảy ra.
Nhưng có ba cổng chắn, xung quanh còn có không ít nhân viên bảo vệ đang thập thò, cho dù cô có ý định xông qua, sớm muộn cũng sẽ bị chặn lại. Khi cô đang do dự không biết phải làm sao, điện thoại trên giá đỡ điện thoại đột nhiên vang lên.
Trần Kiều Kiều nhìn màn hình điện thoại, hiển thị là một dãy số lạ, cô cau mày bực bội, nhấn nút nghe: “Alo? Ai vậy?”
Điện thoại kết nối với màn hình xe qua Bluetooth, cuộc gọi vừa được nối, giọng Liễu An Mộc truyền ra từ loa xe: “Chị dâu, nếu tôi đoán không lầm, giờ các người đang ở trạm kiểm soát đúng không?”
Trần Kiều Kiều sững sờ, theo bản năng nhìn người phụ nữ mặc sườn xám bên ngoài cửa sổ, thật kỳ lạ, người phụ nữ này khi nghe thấy giọng nói này đột nhiên im lặng, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn cô như đang suy tư gì đó.
Trần Kiều Kiều lập tức nhận ra có hy vọng, cô nắm chặt điện thoại, nói vào micro: “Em trai, bọn chị không mang theo thiệp mời, giờ bị chặn ở trạm kiểm soát không qua được, em có thể quay lại đón bọn chị không?”
Như sợ Liễu An Mộc không đồng ý, cô vội vàng nói thêm: “Lần trước không phải em nói muốn đổi xe mới sao? Lát nữa em sẽ nói với anh rể, để anh ấy mua cho em, coi như quà sinh nhật cho em.”
“Chị dâu, chẳng phải tôi nói với cô rồi sao, thiệp mời tôi đã để ở hộp đựng găng tay ghế lái phụ rồi.” Giọng nói bên kia điện thoại vẫn lười biếng, mang theo vẻ tự tin như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay: “Đúng rồi, không cần xe mới đâu, xe hiện tại của tôi lái cũng tốt, lát nữa cô bảo anh hai đổi thành tiền mặt chuyển vào thẻ của tôi đi.”
Trần Kiều Kiều hoàn toàn bối rối, cô hơi do dự nhìn hộp đựng găng tay ghế lái phụ, trong ánh mắt nhiều thêm một chút mà chính cô cũng không biết là sự sợ hãi. Phương Tuyền lập tức đưa tay mở hộp đựng găng tay ra — Hai chiếc thẻ đang nằm yên dưới đáy hộp, viền thẻ lấp lánh một lớp vàng trầm.
Phương Tuyền cầm hai chiếc thẻ trên tay, trên mặt cuối cùng cũng có chút ý cười: “Tìm thấy rồi.”
Trần Kiều Kiều nhìn hai chiếc thẻ, cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc đó, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác rợn tóc gáy, giống như có một đôi mắt đáng sợ vô hình đang không ngừng nhìn chằm chằm vào hành động của cô.
Hai chiếc thẻ đỏ được đặt chồng lên nhau và đưa ra ngoài cửa sổ xe. Trần Kiều Kiều đầu óc rối bời, đương nhiên không có tâm trạng làm nũng như tiểu thư. Vì vậy, đương nhiên cô cũng không để ý, khi nhận hai chiếc thẻ đỏ từ tay cô, động tác của Mộc Hải hơi dừng lại rất khẽ.
Mộc Hải đặt hai chiếc thẻ đỏ trước máy quẹt thẻ, đèn báo màu xanh bật sáng, điều này có nghĩa là hai chiếc thẻ này không phải là giả.
Nhìn đèn báo màu xanh sáng lên, Mộc Hải khẽ nheo mắt lại, sau đó hắn quay người rút hai bó hoa hồng rực rỡ từ xe hoa. Chỉ có điều, ruy băng của hai bó hoa hồng này không phải màu đỏ như trước, mà là màu trắng nổi bật ngay cả trong đêm tối.
Cùng với hai bó hoa hồng và hai chiếc thẻ đỏ, Mộc Hải hơi cúi đầu, trên mặt cuối cùng cũng có một chút nụ cười chân thành: “Xin giữ kỹ thiệp mời của quý khách, chúc hai vị mua bán thành công.”
**
Chan: Mộc Hải là đàn ông nha, thằng chả bị bắt mặc sườn xám, trang điểm xinh đẹp để “tiếp khách”, và thằng chả cũng là người tóm nhầm An An hai năm trước, sau đó bị phạt tăng tiền nợ =))) Tui than phiền về bộ này nhiều chắc mọi người cũng chán ngán rồi, nên từ giờ tui sẽ cố gắng không bày tỏ sự “bất mãn” trong lòng nữa :v
Hết chương 54


Gửi phản hồi cho NaRom Hủy trả lời