[Thiên Sư] Chương 58

By

Published on

in


Chương 58

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Khi buổi đấu giá cho vật phẩm đặc biệt này bắt đầu, ánh đèn trong sảnh đấu giá lại mờ đi một lần nữa, sau đó những ánh sáng đỏ và xanh bắt đầu liên tục lóe lên từ phía dưới.

Thái Linh khẽ gật đầu với vị khách vừa ra giá, mỉm cười nói: “Hiện tại chúng ta đã có mức giá 6 triệu, còn vị khách nào muốn tăng thêm không?”

Thích Thất đứng dậy đi đến bên rèm châu, cô gõ một dãy số lên một bảng điện tử, sau đó cầm lấy một cây nến đỏ trên giá nến, châm sáng chiếc đèn lồng đen treo bên ngoài lan can phòng bao.

Chiếc đèn lồng này được chế tác tinh xảo, xung quanh còn dán một lớp vàng lá, khi châm lửa, bóng dáng đình viện xe ngựa đổ bóng lên rèm tre của phòng bao.

“Anh Ba, cô ấy đang làm gì vậy?” Trình Danh tò mò hỏi.

“Đốt đèn ra giá, đây là quy tắc của Khách sạn Minh Nguyệt,” Liễu An Mộc tùy tiện giải thích, “Nếu đèn còn sáng nghĩa là chúng ta sẽ cộng thêm 1 triệu vào giá cao nhất hiện tại, nếu không muốn tăng giá nữa, chỉ cần dập tắt đèn là được.”

Trình Danh theo bản năng nuốt nước bọt, có chút luống cuống xoa xoa cánh tay — 1 triệu! Con số này đối với cậu ta bây giờ quả thực là một con số trên trời!

Khi đèn lồng ở tầng ba sáng lên, Thái Linh trên bục đấu giá nhanh chóng chú ý đến phòng bao có rèm châu, ánh mắt cô lóe lên: “Vị khách quý ở tầng ba tăng thêm 1 triệu, 7 triệu, ai ra giá tốt hơn?”

Đây là chiếc đèn đầu tiên sáng lên ở tầng ba, không ít ánh mắt đổ dồn về phía phòng bao có rèm châu có treo chiếc đèn lồng đen vừa sáng lên. Ánh mắt đó có tò mò, có dò hỏi và cả suy đoán.

Khách sạn Minh Nguyệt chưa bao giờ có khái niệm “khách quý”, người điều hành buổi đấu giá cũng chỉ xưng hô với các vị khách trong phòng bao là “các vị”, có thể khiến Khách sạn Minh Nguyệt xưng hô là “khách quý”, thì người phía sau tấm rèm châu kia là ai?

Trong phòng bao rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nước sôi lục bục, Liễu An Mộc mở nắp ấm trà, từ hũ trà bên cạnh lại múc thêm một nhúm trà bỏ vào ấm: “7 triệu không phải là một con số nhỏ, vì một người đã chết thì không đáng.”

“Liễu Tam, tôi biết cậu đang nghĩ gì,” Thích Thất nheo mắt lại, quay đầu nhìn cậu từ phía rèm châu, ánh mắt sắc bén.

Với thân phận là người kế thừa gia tộc nhà học Thích, khi nghiêm túc, khí chất của cô tuyệt đối không thể xem thường: “Cậu tùy hứng thì thôi đi, chuyện này tuyệt đối không thể manh động. Khách sạn Minh Nguyệt không phải là nơi chúng ta có thể trêu chọc, Hoa Cửu cũng không phải là kẻ dễ đối phó, cậu vừa mới trở về, tôi tuyệt đối không cho phép chuyện hai năm trước tái diễn lần nữa.”

“Trụ hình nến chỉ là một chiêu trò thôi, những người ra giá đều vì lời hứa của Khách sạn Minh Nguyệt ở phía sau, cho dù chúng ta dồn hết tài sản, có thể tranh giành với những gia tộc lớn liên thủ sao?” Liễu An Mộc đậy nắp ấm trà, dừng lại một chút: “… Huống hồ chúng ta đều biết rõ, Trụ hình nến căn bản không có tác dụng đó.”

“Trên đời còn ít những điều chúng ta không biết sao?” Thích Thất nhìn vào mắt cậu, cắn chặt môi: “Vạn nhất Trụ hình nến thực sự có thể triệu hồi linh hồn của Nhị Ca tới, vậy mọi chuyện chẳng phải đều có lời giải sao?”

“Không…” Liễu An Mộc nhìn cô với ánh mắt bình tĩnh và nghiêm túc, một biểu cảm hiếm thấy ở cậu: “Tôi luôn cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, can dự vào chuyện này không mang lại lợi ích gì cho chúng ta, tôi sẽ nghĩ cách khác cho chuyện của Liễu Nhị.”

“Chuyện năm xưa của Nhị Ca không hề đơn giản, cậu…” Thích Thất nhíu mày, vừa mới mở lời thì đèn lồng đen bên ngoài phòng bao bên cạnh đột nhiên sáng lên.

Chiếc đèn lồng đen tỏa ra ánh nến lờ mờ, tựa như những vì sao trong đêm tối.

Thái Linh trên sập đấu giá nhìn về phía đó, mỉm cười gật đầu chào: “Vị khách ở tầng ba tăng thêm 3 triệu, hiện tại giá là 10 triệu.”

La Bình đứng bên ngoài lan can, chắp tay cúi chào mọi người bên dưới, ngay sau đó, hắn khiêu khích nhìn Thích Thất trong phòng bao bên cạnh. Cổ của La Bình quấn một vòng băng trắng, chiếc đèn lồng đen treo cao trước mặt hắn, phản chiếu ánh mắt đầy quyết tâm.

**

Cuộc đấu giá kéo dài mấy chục vòng, trong lúc đó, Thái Linh luôn chú ý đến động thái của phòng bao buông rèm châu đó, nhưng cho đến khi giá trên sàn đấu giá đã lên tới 20 triệu, chiếc đèn có rèm châu vẫn không sáng lên thêm một lần nào nữa.

Thái Linh từ từ nheo mắt lại, con ngươi đen láy co lại chỉ bằng hai hạt đậu nhỏ: “Hiện tại trong phòng bao chỉ còn một vị khách quý, có vẻ như kế hoạch của chủ nhân sắp bắt đầu rồi.”

Khi buổi đấu giá bắt đầu, ánh đèn trong hội trường đã được điều chỉnh mờ đi, một mặt là để trưng bày các món đồ đấu giá trên bục một cách tốt hơn, mặt khác là để làm nổi bật ánh đèn lồng ở các tầng, buổi đấu giá trên sàn vẫn diễn ra sôi nổi, Liễu An Mộc xoay một đồng xu bằng đồng trong kẽ tay, từ từ rẽ vào nhà vệ sinh cuối hành lang.

Phải nói là lần này Hoa Cửu chơi lớn thật, ngay cả nhà vệ sinh cũng được bài trí như phòng tân hôn, đèn chùm pha lê được trang trí bằng những bông hoa hồng đẫm sương, mùi hương ngọt ngào trong không gian chật hẹp lại càng trở nên nồng nàn hơn.

Cậu đẩy cửa phòng vệ sinh cuối cùng ra, Liễu An Mộc tiện tay dán một lá bùa cách âm mang từ phòng bao ra lên cánh cửa, sau đó, cậu dùng hai ngón tay búng nhẹ, đồng xu bốc khói đen xoay một vòng trên không trung, rồi ổn định rơi xuống ngón trỏ của cậu.

Trong khoang vệ sinh chật hẹp, gió lạnh nổi lên bốn phía, khói đen cuồn cuộn từ lỗ trống của đồng xu tuôn ra, nhanh chóng hội tụ thành một bóng người đen kịt. Ánh mắt không chút hơi ấm lạnh lùng nhìn người đàn ông đang ngồi trên bồn cầu bằng vàng: “Ngươi lại muốn ta làm gì?”

“Đừng căng thẳng mà,” Liễu An Mộc cười toe toét để lộ tám chiếc răng trắng bóc: “Ta chỉ cảm thấy gần đây người có chút nhàm chán, nên đặc biệt chuẩn bị cho ngươi một trò chơi khởi động.”

Cơ Sướng không nói gì, chỉ cụp mắt nhìn chằm chằm vào người thanh niên từ trên xuống.

Từ góc nhìn của hắn, người thanh niên đang ngồi trên nắp bồn cầu bằng vàng, hơi ngẩng đầu, đôi mắt đen láy cong lên, khóe mắt ẩn chứa nụ cười thờ ơ nhưng lại đầy mê hoặc, dường như chỉ cần hắn cúi xuống ngay bây giờ, thì có thể hoàn toàn nhốt người này trong vòng tay, dù có giãy giụa thế nào cũng chỉ có thể mặc hắn dày vò.

— Đây là bí mật sâu kín nhất của hắn, hắn cũng hiểu rất rõ, nếu không phải tình thế bắt buộc, Liễu Thập Thất tuyệt đối sẽ không giao tiểu đồ đệ bảo bối này cho mình.

Nhưng ngay cả như vậy, Liễu Thập Thất cuối cùng vẫn bày một vố với hắn, nếu nhứ hắn đoán không lầm, tờ hôn ước đó là do Liễu Thập Thất dùng “dây nguyệt lão” định ra trước khi chết, chỉ cần tờ hôn ước đó còn tồn tại, hắn sẽ không thể hoàn toàn sở hữu được người thanh niên trước mắt này.

Hắn cúi đầu nhìn vào mắt người thanh niên, giọng nói có chút khàn khàn cổ quái: “Trò chơi gì?”

“Rất đơn giản, ta cần ngươi gây ra một chút hỗn loạn nhỏ,” Liễu An Mộc ngồi trên nắp bồn cầu, lười biếng khoanh chân lại: “Ngươi làm bằng cách nào ta không quan tâm, tùy ngươi vui là được, miễn là đừng gây ra án mạng.”

“Ý của ngươi là ta có thể làm bất cứ điều gì?” Cơ Sướng nhếch mép cười cười, để lộ một nụ cười có chút âm hiểm.

“Tùy ngươi,” Liễu An Mộc đứng dậy, thản nhiên nói: “Ta không giống lão già đâu, ta không có đạo đức cao như ông ấy, ta không quan tâm quá trình như thế nào, ta chỉ quan tâm đến kết quả.”

Cơ Sướng nhìn chằm chằm cậu rất lâu, sự điên cuồng trong mắt hắn lan tràn như cỏ dạ, ngọn lửa nguy hiểm một khi bùng phát sẽ gây ra một trận hỏa hoạn lan tràn.

Sau một hồi lâu, hắn khẽ cười một tiếng quái dị: “Quả nhiên là ta không nhìn lầm, ngươi đúng là… rất hợp ý ta.”

“Nếu không thì sao?” Liễu An Mộc không để tâm, nhướng mày hỏi lại: “Ngươi nghĩ trước kia ta dựa vào cái gì mà sai khiến mười sáu nô lệ quỷ liều mạng vì ta?”

**

Trước khi rời đi, Liễu An Mộc hào phóng vỗ vai Cơ Sướng, học theo dáng vẻ của lão già trước đây vẽ bánh cho Cơ Sướng: “Cố gắng lên, ta đã có manh mối về hậu nhân của Triệu Công Thích, chậm nhất là cuối năm ngươi có thể tìm được hậu nhân của hắn để báo thù.”

Khi cái tên “Triệu Công Thích” vừa được thốt ra, nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống, sóng đen quanh thân Cơ Sướng càng lúc càng cuồn cuộn, ẩn ẩn lộ ra một luồng huyết sắc bất tường, khi sương mù đen quanh thân hắn càng lúc càng dày đặc, cả cơ thể hắn dường như bị nhấn chìm trong luồng huyết sắc đó.

“Cơ Thích…” Cơ Sướng chậm rãi niệm cái tên này, trong mắt lộ ra sự căm hận vô tận, như thể muốn nhai nát hai chữ này rồi nuốt xuống. Sự căm hận ngút trời khiến khuôn mặt hắn dần dần trở nên đáng sợ, khuôn mặt tuấn tú ban đầu nhanh chóng mục rữa, để lộ bộ xương đen bên trong.

Hàng ngàn năm thời gian không hề làm tiêu tan sự căm hận trong lồng ngực hắn, ngược lại, sự căm hận này như hạt giống được chôn trong đất, không ngừng bén rễ trong sự giày vò từ năm này qua năm khác, trải qua hàng ngàn năm biến thiên, một thời từng huy hoàng của Triệu Công Thích nay đã hóa thành một nắm đất vàng. Hậu nhân của hắn cũng đã biến mất trong dòng chảy lịch sử, vì vậy, hắn đã ký khế ước với quỷ sư, đổi lại sự phục tùng của mình, để Liễu Thập Thất giúp hắn truy tìm manh mối về hậu nhân của Cơ Thích.

Trong khoang vệ sinh chật hẹp, oán khí ngày càng trở nên nồng đậm, máu thịt, thậm chí cả bộ xương của Cơ Sướng dần dần bắt đầu tan chảy, cuối cùng biến thành một vũng máu hòa vào đó.

Liễu An Mộc liếc nhìn vũng máu trên mặt đất, đẩy cửa bước ra khỏi khoang vệ sinh, tuy nhiên, cậu không quay trở lại phòng bao do Khách sạn Minh Nguyệt sắp xếp, mà đi thẳng về phía cầu thang, không ngoài dự đoán của mình, trước khi cậu kịp đi đến cầu thang, phía dưới bục đấu giá đã vang lên một trận hỗn loạn, có người đột nhiên ngã quỵ khỏi ghế, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trắng dã, tứ chi co giật.

Tiếp theo là người thứ hai, thứ ba…

Buổi đấu giá bắt buộc phải tạm dừng, một vị lão giả râu tóc bạc trắng bước lên, bắt mạch cho những người bị ngã xuống.

Ông ta từ từ xoa chòm râu dê, nhanh chóng phát hiện ra manh mối, hai hàng lông mày bạc trắng nhíu chặt lại: “Không ổn, họ bị trúng thi độc, phải lập tức châm cứu cứu chữa, nếu không sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng!”

Trong đám đông lại vang lên một trận xôn xao — nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Xảy ra chuyện như vậy trong buổi đấu giá thực ra không hiếm, ai nấy đều có bản lĩnh, cũng đều có sự kiêu ngạo riêng, va chạm nhau khó tránh khỏi khẩu chiến, hơn nữa, Linh Giới không có bất kỳ quy tắc nào, chịu ảnh hưởng của âm khí nơi đây, cái ác trong bản chất con người bị khuếch đại liên tục, chính vì vậy, hầu như mỗi buổi đấu giá đều xảy ra tình huống tương tự.

Nhân lúc mọi người đều bị thu hút sự chú ý, Liễu An Mộc nhếch mép cười, lặng lẽ hòa mình vào bóng tối của cầu thang.

“Cạch —”

Trong không gian tĩnh lặng vang lên một tiếng giòn giã, ngọn lửa màu cam vàng xua tan bóng tối, chiếu sáng một khoảng nhỏ trong đêm tối.

Liễu An Mộc lấy ra một túi nhựa nhỏ mang theo bên người, lấy ra miếng móng tay cuối cùng bên trong, đặt miếng móng tay lên bật lửa để nướng, chẳng mấy chốc, khói đen cuồn cuộn bốc lên từ miếng móng tay, làn khói đen này như được một loại sức mạnh nào đó tụ tập lại, chậm rãi hình thành một bóng đen bán trong suốt trước mặt Liễu An Mộc.

Bóng đen ngẩng đầu lên, dường như cảm nhận được điều gì đó, âm khí quanh thân dần trở nên nồng đậm, cả hành lang vang vọng tiếng khóc ma quái mơ hồ.

Liễu An Mộc nhìn chằm chằm vào bóng đen, sau một lúc lâu thì mỉm cười: “Ngươi hẳn đã ngửi thấy mùi của nó rồi, vậy thì dẫn đường đi.”

Ngọn lửa của bật lửa lay động dữ dội, bóng đen phát ra một tiếng khóc ai oán, tựa như tiếng hét giận dữ của người phụ nữ.

Sau đó, khói đen bốc lên từ miếng móng tay dần kéo dài ra, hóa thành một sợi chỉ rất dài, bay về phía trên lầu, Liễu An Mộc dùng dải lụa bọc lại những miếng móng tay còn lại, cho vào túi nhựa, đè nhẹ bước chân, đi theo sợi chỉ đen hóa thành đường đi lên lầu.

Hết chương 58

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 58”

Bình luận về bài viết này

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 58”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Nhìn sư tôn từng bước từng bước chui vô rọ 😎

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 737 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.