Chương 60
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Hình ảnh trước mắt dần dần trở nên mờ ảo, gió hoang mạc cuốn theo cát bụi che lấp thành trì phía trước, bóng tối đặc quánh lại bao trùm lấy Liễu An Mộc một lần nữa, nhưng lần này, một mùi hương thanh tao thoang thoảng lại vương vấn nơi chóp mũi.
Luồng khí nóng ẩm quẩn quanh trên bề mặt da, rồi một cảm giác ấm áp đặt lên mi mắt, cảm giác mềm mại này trượt xuống dưới mi mắt, sau đó không thể cưỡng lại được mà men theo sống mũi, nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi cậu.
Hương thơm thanh khiết trong không khí càng thêm nồng đậm, dường như muốn chiếm lĩnh hết không gian trong phổi cậu, rõ ràng là một mùi hương an thần, giải tỏa cơn nóng, nhưng lúc này lại như một ngọn lửa lan khắp cơ thể cậu, cậu có thể cảm nhận được máu trong toàn bộ cơ thể đang chảy về một hướng không nên đi.
Hơi thở quấn quýt lấy nhau, nụ hôn nóng ẩm điên cuồng này đi xuống, nhưng lại đột ngột dừng ngay trước khi chạm vào môi cậu.
“…”
Bầu không khí nóng đến cực điểm đột nhiên yên lặng vài giây, Liễu An Mộc xoay chuyển bộ não vốn đã không linh hoạt, không khỏi thầm nghĩ, vẫn còn khá thuần khiết đấy.
Tuy nhiên, suy nghĩ này không kéo dài được bao lâu, bởi vì ngay giây tiếp theo, cậu cảm thấy hạ thân của mình mát lạnh, thắt lưng bị một bàn tay nóng rực dễ dàng cởi ra, cả chiếc quần dài cũng trượt xuống đất.
Bộ não vốn đã chậm chạp của cậu chết lặng hẳn ba bốn giây, cho đến khi bị một đôi tay có phần thô ráp bao trọn lấy, cậu mới theo bản năng rụt vai lại, trong lòng mắng thầm, mẹ nó!
Đầu ngón tay nắm lấy cậu có một lớp chai mỏng, xúc cảm không mềm mại mang đến cảm giác như bị điện giật, cơ thể cậu lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, khoái cảm như bị tra tấn hành hạ từng sợi dây thần kinh, cậu thậm chí còn cảm nhận được một nỗi đau đớn quái dị và tinh tế.
Sự tra tấn này dường như không có hồi kết, cậu không biết hiện giờ mình trông như thế nào, nhưng đại khái là rất thảm hại.
Cùng với dòng điện không có quy luật, một nụ hôn có phần thô bạo rơi xuống môi cậu, nụ hôn này mang theo hơi thở hỗn loạn, không có chút quy củ nào, nhanh chóng mở rộng đôi môi hơi hé mở của cậu, quấn lấy đầu lưỡi còn đang tê dại của cậu, hơi thở ẩm ướt luân chuyển giữa môi và răng, dần dần trở nên mất kiểm soát.
Trong sự hỗn loạn, cậu nghe thấy tiếng thở của người kia, rối loạn cùng nóng bỏng, tiếng khuy áo rơi xuống đất lách tách, như đang đốt pháo hoa trong đầu cậu, luồng khí ẩm ướt và nóng bỏng đó đi kèm với những giọt ẩm ướt rơi xuống khóe môi cậu, sau đó lại chôn sâu vào hõm cổ cậu.
Luồng khí nóng bỏng trượt xuống dưới, dừng lại một chút, sau đó không hề báo trước bao trùm lấy cậu, đầu óc Liễu An Mộc trống rỗng, hơi thở của cậu đột nhiên trở lên gấp gáp hơn, ngay cả sợi dây chuyền trên xương quai xanh dường như cũng đang run rẩy, dòng điện tê dại chạy dọc theo dây thần kinh, như thể từng giọt máu trong cơ thể cậu đều trở thành vật dẫn điện.
Cùng lúc đó, có thứ gì đó quấn lấy ngực cậu, bề mặt thô ráp như vỏ cây, cọ xát làm vùng da trắng nhợt đỏ bừng lên, những chồi non như lá kim cố ý hoặc vô tình lướt qua da, rồi lại bị bẻ cong một cách ngoài ý muốn, mang đến một cơn đau nhói như điện giật.
— Cảm giác đó không thể diễn tả là đau đớn hay sung sướng, thế nên, chẳng có gì bất ngờ khi cậu đầu hàng, thậm chí còn không trụ nổi quá năm phút.
Bầu không khí tĩnh lặng vài giây, chỉ còn lại tiếng cậu thở dốc đầy thảm hại, hơi ấm bao bọc lấy cậu từ từ rút ra, ngay sau đó cậu nghe thấy một tiếng cười khẽ rất nhỏ.
Liễu An Mộc cố gắng chịu đựng cơn run rẩy sau khi đạt cao trào, trong lòng đã thầm chửi rủa tổ tông mười tám đời của tên khốn kia, ít nhất là trong lúc này, nghe thấy tiếng cười khẽ đó hoàn toàn không phải là một điều dễ chịu.
Không có tình huống nào khốn nạn hơn lúc này nữa, bị người ta ép buộc đã đành, mấu chốt là thời gian lại ngắn ngủi như vậy…
May mắn là ngoài tiếng cười khẽ đó, tên khốn kia không nói thêm gì nữa, ngược lại còn bế cậu lên, rồi nhẹ nhàng hôn lên cổ cậu một cái, chiếc áo sơ mi bị đứt khuy trên người cậu được cởi ra, thay bằng một chiếc áo mềm mại khác, chiếc quần dài rơi dưới đất cũng được nhặt lên.
Người thanh niên đang ngủ say được người đàn ông cao lớn ôm từ phía sau vào lòng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi xẹp xuống khá nhiều, ngón tay người đàn ông lướt qua đùi cậu, thong thả kéo chiếc quần đang rủ xuống đất của cậu lên, những vết chai mỏng trên tay dường như vô tình lướt qua hai chiếc đùi dài thẳng tắp của người thanh niên.
Mùi hương hoa hồng trong không khí lại càng thêm nồng nàn, đại não của Liễu An Mộc mơ màng, lơ mơ, dù trong lòng có một trăm phần trăm không muốn, nhưng cậu vẫn buộc phải tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của tên khốn đó.
**
Chờ đến khi cậu phục hồi ý thức trở lại, mùi hương hoa hồng quanh chóp mũi đã nhạt đi nhiều, trong hương thơm còn lẫn chút ẩm ướt.
Liễu An Mộc đột nhiên mở choàng mắt ra, tay chân vẫn còn hơi mềm nhũn, nhưng không có bất kỳ khó chịu nào khác, nếu không phải chiếc áo sơ mi trên người đã được thay, cậu gần như nghĩ rằng mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ.
Đập vào mắt là một bức bình phong Thúy Ngọc dát vàng, trên bình phong phản chiếu một cái bóng đậm màu, cái bóng này dường như đang ngồi trên một chiếc ghế thái sư, tay phải nhẹ nhàng chống lên đầu lông mày, ánh đèn vàng ấm áp sau bình phong chiếu lên cái bóng này, lại ẩn hiện toát ra vài phần tính Phật thoát tục.
Trong bóng tối dưới bình phong, một người đàn ông bị trói tay chân đang quỳ, mắt bị bịt bằng một dải vải đen, miệng còn bị nhét nửa cái bánh bao, chỉ có thể phát ra tiếng kêu “ư ử” giãy giụa, hình như nghe thấy động tĩnh, người đàn ông bị trói kia vật vã quay người lại, hướng về phía chiếc ghế dài “ư ử” dập đầu.
Liễu An Mộc xoa xoa thái dương đang căng tức, ngồi dậy từ chiếc ghế dài, đánh giá người đàn ông đầy thương tích trước mặt, hắn không cao lắm, dáng người gầy, mặc một chiếc áo choàng đen rách rưới, khuôn mặt hốc hác, trông như một con khỉ gầy gò, ngay bên trái người đàn ông, một chiếc thước buộc dây hoa ngũ sắc đang nằm nghiêng.
Liễu An Mộc nhìn người này một lúc, hơi nhướng một bên lông mày, tự nhủ người này sao trông hơi quen mắt thế nhỉ? Cậu bước xuống giường, bóng cậu đổ xuống người đàn ông đang co rúm, người đàn ông dường như cũng nhận ra sự gần gũi của cậu, dập đầu “bộp, bộp” vang vọng.
Ngay khi người đàn ông vừa dập đầu xong và ngẩng người lên, một bàn tay đột ngột ấn lên đỉnh đầu hắn. Người đàn ông lập tức run rẩy toàn thân, dường như đã sợ hãi đến tột độ, giây tiếp theo, dải vải đen che mắt và miếng vải rách trong miệng hắn đều bị tháo ra, tầm nhìn của người đàn ông lập tức có thêm một bóng hình màu đen.
Người thanh niên cúi xuống nhìn hắn đang mặc một chiếc áo sơ mi đen, trên người tỏa ra một mùi hương gỗ dễ chịu, người thanh niên nhìn chằm chằm vào mặt hắn vài giây, rồi đột nhiên cười một tiếng: “Đúng là ngươi thật.”
—Người thanh niên trước mắt không phải là Hoa Cửu, hơn nữa khí tức tỏa ra từ người cậu ta vô cùng thuần khiết, đây là một người sống không hề giả dối!
Khoảnh khắc nhìn rõ Liễu An Mộc, nỗi sợ hãi trong mắt tiểu quỷ lập tức tiêu tan phân nửa, ánh mắt hắn lóe lên một tia tinh quang, cố rướn cổ nhìn xung quanh, nhưng khi nhìn thấy bức bình phong Thúy Ngọc phía sau, cả cơ thể con quỷ lại như quả dưa chuột héo, co rúm rụt đầu vào cổ.
Cái rụt đầu này lại khiến người đàn ông chú ý đến chiếc thước dây ngũ sắc trên mặt đất, thước dây ngũ sắc cũng là quy tắc của Khách sạn Minh Nguyệt, có nghĩa là Khách sạn Minh Nguyệt không còn che chở người này nữa và giao người này cho đối phương, tùy ý xử lý.
Con tiểu quỷ đang quỳ dưới đất nhanh chóng ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười nịnh nọt với người thanh niên trước mặt: “Ngài… ngài quen biết tiểu nhân?”
“Quen biết thì không hẳn, nhưng quả thực là ta đến tìm ngươi.” Liễu An Mộc ngồi xổm xuống, trong ánh mắt vặn vẹo của người đàn ông, nắm lấy sợi xích xuyên qua xương tỳ bà của tiểu quỷ, sau đó cậu dùng sức giật mạnh xuống, sợi xích lập tức xé rách một mảng da thịt.
Tiểu quỷ phát ra một tiếng thét thảm thiết, lưng run lên dữ dội, nhưng cánh tay hắn bị dây thừng trói chặt, dù giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi sợi dây thừng đang trói mình.
Liễu An Mộc cười như không cười nói: “Nói đi, Minh Phi là cái gì?”
“…” ban đầu Tiểu quỷ đau đến co giật, nghe vậy mắt lập tức trợn tròn, ngón tay phía sau hắn siết chặt lại, không thể tin được nhìn người thanh niên trước mặt: “Hôm đó… là ngài?”
“Đừng nói nhảm, hỏi gì trả lời nấy.” Liễu An Mộc lại giật sợi xích trong tay một cái nữa.
“Được… được, tôi nói, ngài muốn biết gì tôi cũng nói cho ngài.” Mồ hôi to như hạt đậu lập tức lăn dài trên trán tiểu quỷ, vì cơn đau đớn tột cùng, lúc này hắn như một con chó nhà bị lạc, co quắp trên sàn nhà, “Minh Phi chính là Không Hành Mẫu*, trong các nghi lễ quán đảnh cấp cao của giáo phái, đệ tử phải tưởng tượng mình biến thành Bồ Đề Thủy của Thượng Sư, đi vào cơ thể của Không Hành Mẫu, sau đó tự hủy hoại bản thân, hợp nhất ý chí với Thượng Sư và các đời Thượng Sư tiền nhiệm, cùng với nhục thể của chính mình, để trở thành một tôi mới…”
(*Không hành mẫu, hay nữ không hành, là một loại linh hồn nữ giới, nữ thần, hay ma quỷ trong Ấn Độ giáo và Phật giáo. Hay có thể dịch là những người nữ “đi trong không gian”. Theo quan điểm dân gian Ấn Độ, không hành mẫu là các nữ thần trong thiên giới. Đặc biệt trong Kim Cương Thừa, không hành mẫu được xem là gốc của sự cảm hứng và trong các tranh tượng, chư vị được vẽ như các nữ thần loã thể hung dữ. – https://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%C3%B4ng_h%C3%A0nh_n%E1%BB%AF )
Những lời này gần như tương đồng với những gì Liễu An Mộc đã tìm hiểu trước đó. Minh Phi là vật hy sinh của tôn giáo thời xã hội cũ, cái gọi là Bí pháp Song Tu chẳng qua cũng chỉ là cái cớ cho những người tu hành thỏa mãn dục vọng dâm loạn.
“Nói cái gì ta chưa biết.” Liễu An Mộc không kiên nhẫn cắt lời hắn: “Những Minh Phi này đến từ đâu?”
“Chuyện này…” Tiểu quỷ há to miệng, vẻ mặt hơi không tự nhiên: “Đương nhiên là bọn họ tự mình chủ động đến bên Phật Đà. Chuyện này là phúc phần không thể cầu được, có người dù muốn hầu hạ Phật Đà cũng không có phúc khí đó.”
Sự kiên nhẫn đã cạn kiệt, Liễu An Mộc đứng dậy, đá mạnh vào tiểu quỷ một cái: “Ý của ngươi là những cô gái này đều tự nguyện?”
Cú đá của Liễu An Mộc không hề nương tay, tiểu quỷ bị đá lăn quay, ngay sau đó hắn có chút thảm hại ngẩng đầu lên từ mặt đất, trong mắt đỏ hoe thêm vài phần hung hãn.
Nhưng hắn còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy hai tiếng gõ nhẹ vào tay vịn ghế gỗ truyền ra từ phía sau tấm bình phong.
Âm thanh này rất nhẹ, thậm chí nếu không chú ý kỹ có thể sẽ bị bỏ qua, nhưng nghe thấy tiếng động này, tiểu quỷ đang nằm sấp trên đất lại run bắn lên, trán cũng toát mồ hôi lạnh, từng thớ cơ trên người đều đang run rẩy.
Người đàn ông phía sau bình phong đứng dậy, chậm rãi bước đến mép bình phong, xuyên qua tấm bình phong, Liễu An Mộc có thể thấy mái tóc dài rủ xuống từ vai đối phương.
Cùng lúc đó, con tiểu quỷ dưới đất ra sức giãy giụa bò dậy, “bộp, bộp” dập đầu thêm hai cái với Liễu An Mộc.
“Ta nói! Ta nói ngay đây!” Vì toàn thân quá căng thẳng, ngay cả giọng hắn cũng trở nên chói tai hơn: “Minh Phi đều là những người phụ nữ trẻ chết bất đắc kỳ tử, mỗi tháng đều có người chuyên chở thi thể của những người phụ nữ này đến giáo đường, do Đại Sư Phụ đích thân chọn lựa ‘Minh Phi’. ‘Minh Phi’ được chọn sẽ được đưa đến chỗ của ta để thực hiện một số xử lý chống phân hủy, nhưng không thể giữ được lâu, nhiều nhất là một năm thì thi thể của ‘Minh Phi’ sẽ thối rữa hoàn toàn, biến thành một đống thịt nát.”
Nói xong, tiểu quỷ chỉ cảm thấy tấm lưng của mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, ánh mắt của hắn vô thức liếc về phía cái bóng đen phía sau, trong đầu không khỏi hiện lên những trải nghiệm kinh hoàng mấy ngày qua, khiến hắn không kìm được mà rùng mình.
Mà từ đầu đến cuối, cái bóng phía sau bình phong chỉ đứng im lặng ở đó, dù chỉ là một bóng mờ không rõ ràng, nhưng lại mang đến cảm giác áp lực nghẹt thở.
**
Chan: An An vì 3000 tệ tiền thưởng mà “bán” thân đổi lại manh mối =)))) đội trưởng ơi, tăng tiền :v
Hết chương 60


Gửi phản hồi cho Hân Hủy trả lời