Chương 64
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Trình Danh chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như vậy, toàn thân như bị ném vào chảo dầu nóng chiên đi chiên lại. Dưới da như có vô số con kiến bò vào, gặm nhấm từng chút máu thịt của cậu, như muốn lột phăng lớp da này ra.
Cơn đau như lăng trì này khiến quần áo cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, tầm mắt cũng trở nên mờ ảo. Trong cơn mê sảng, cậu dường như nghe thấy tiếng người vén rèm bước vào. Cậu dốc hết sức lực ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm bóng dáng mờ ảo ấy trong hai ba giây, rồi yếu ớt tựa vào mặt đất: “Anh Ba, tôi khó chịu quá, tôi sắp chết phải không…”
Thấy cậu ta vẫn còn nói chuyện được, ý thức cũng còn tương đối thanh tỉnh, Liễu An Mộc cuối cùng cũng hạ được nỗi lo trong lòng. Cậu bước nhanh đến trước mặt Trình Danh, ngồi xổm xuống, kéo mí mắt dưới của cậu ta ra. Phần giữa lòng trắng mắt của Trình Danh có một đường chỉ màu xám đen thẳng đứng, điều này cho thấy cậu đã trúng cổ thuật. Tiếng sáo đã thúc dục cổ trùng chạy loạn trong cơ thể, khiến người ta cảm thấy đau đớn không bằng sống không bằng chết.
Buông tay ra, Liễu An Mộc nhướn mày: “Tạm thời chưa chết được, nhưng lát nữa thì khó nói.”
“…”
Trình Danh vốn chỉ muốn kêu gào vài tiếng để xả bớt nỗi đau, giờ lại thực sự bị dọa cho hết hồn. Cậu ta kinh hãi nói: “Ba, Anh Ba, vậy cậu mau nghĩ cách cứu tôi đi!”
Cổ trùng có muôn hình vạn trạng. Cổ trùng thông thường có thể giải bằng một số phương pháp giải cổ thông dụng. Nhưng nếu gặp cổ trùng đặc biệt, thì phải xác định rõ loại cổ trùng đã trúng trước, sau đó mới bốc thuốc đúng bệnh, tìm ra cách giải tương ứng.
“Muốn không chết vì độc cổ phát tác thì bớt nói nhảm đi.” Liễu An Mộc trực tiếp ra tay, dùng hai ngón tay bóp huyệt “Thiếu phủ” và “Thần môn” trên tay Trình Danh, ngăn không cho độc cổ tiếp tục lưu chuyển vào tim: “Vạn nhất cổ trùng bò vào tim theo mạch máu của cậu, thì có Đại La Thần Tiên đến cũng không cứu được cậu.”
Câu nói này dĩ nhiên không phải thật, người trong nghề nghe là biết đang nói đùa, tuy cổ trùng ký sinh trong cơ thể người, nhưng phạm vi hoạt động rất nhỏ. Hầu hết cổ trùng chỉ dựa vào độc tố để làm nhiễu loạn hệ thần kinh con người. Vì vậy, nói là trúng cổ, không bằng nói là trúng độc cổ.
May mắn thay, Trình Danh là người ngoại đạo, nghe xong sợ đến môi tím tái, hoàn toàn không dám nói thêm lời nhảm nhí nào nữa.
Liễu An Mộc nhìn quanh trong phòng. Muốn giải cổ, bước đầu tiên là xuất huyết, ánh mắt cậu rơi vào chiếc ấm tử sa trên bàn trà, ấm trà qua bao năm pha trà, thành ấm sẽ có một lớp cặn trà. Cặn trà này chứa nhiều kim loại như cadmium, chì, sắt, asen, thủy ngân… Những kim loại này tuy có hại cho cơ thể, nhưng có thể kết hợp với độc cổ trong máu, trung hòa bớt độc tính.
Liễu An Mộc đứng dậy đi đến bàn trà, cầm lấy chiếc ấm trà đang được hơ trên lửa, rồi dốc toàn bộ nước trà đang sôi vào ba chén trà. Ngay khi cậu đưa tay cầm lấy chén trà của Trình Danh, động tác bỗng khựng lại.
Rõ ràng là nước trà đang sôi đổ vào chén, nhưng đáy chén lại lạnh như băng, Liễu An Mộc hơi nhíu mày, hạ thấp chén trà xuống, nhìn vào bên trong, trên mặt nước trà xanh biếc không hề xuất hiện bóng dáng phản chiếu, cậu lại cầm lấy một chén rỗng khác, đối chiếu với ánh sáng trên đầu cẩn thận quan sát, quả nhiên phát hiện một vòng nước trong mờ nhạt bên trong thành chén, mà trên bề mặt những vết nước này có vài chấm đen không rõ.
“Trước đó Thích Thất vẫn luôn ở trong phòng riêng, kẻ hạ cổ chắc chắn đã bước chân vào phòng.” Liễu An Mộc chậm rãi xoa xoa thành chén, trong đầu lại nhớ tới người đàn ông áo đen ở phòng bên cạnh. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thấy không đúng, kẻ hạ cổ chắc chắn đã ngồi xuống bên bàn trà, nếu không sao có thể bỏ trứng cổ vào chén trà. Theo tính cách của Thích Thất, tuyệt đối sẽ không cho phép người áo đen ở phòng bên bước vào đây nửa bước.
“Thôi, bây giờ không phải lúc tìm hung thủ. Việc cấp bách là giải cổ.” Liễu An Mộc đặt chén trà xuống, lại dốc hết nước trà trong ấm vào rây lọc, sau đó dùng lực đập mạnh ấm trà vào góc bàn. Ấm trà lập tức vỡ tan tành. Miệng những mảnh vỡ ấm trà sắc nhọn, đáng tiếc là mặt trong nhẵn nhụi, hoàn toàn không có cặn trà.
Cậu nhặt một mảnh vỡ lên, bước nhanh về bên Trình Danh, nắm lấy tay phải của cậu ta, đưa cạnh vỡ lên bốn ngón tay của Trình Danh, dùng sức rạch một đường, máu lập tức trào ra từ vết thương.
Tuy nhiên, máu có màu đen thẫm và còn có mùi tanh hôi, theo dòng máu đen chảy ra, Trình Danh lập tức cảm thấy cơn đau trên người giảm đi không ít. Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang âm thầm nhảy động dưới xương sườn thứ tư bên trái.
Tim cậu đập nhanh hẳn lên, theo bản năng dùng bàn tay trái còn lành lặn ấn vào chỗ đang nhảy động đó, đầu ngón tay quả nhiên sờ thấy một chỗ lồi lên, và chỗ lồi này như có sinh mệnh, còn đang không ngừng nhấp nhô.
Trán Trình Danh túa mồ hôi lạnh, cắn chặt răng, các ngón tay siết chặt chỗ lồi lên đó. “Khối u” dưới da bị kích thích, lập tức giãy giụa vài cái, đau đến mức cậu gần như ngất đi: “Anh Ba, cậu giúp tôi tìm con dao đi, tôi lấy thứ này ra!”
“Buông tay!” Liễu An Mộc hoàn toàn không ngờ tới hành động của cậu ta, trái tim như bị bóp chặt lại, nhanh tay lẹ mắt nắm lấy bàn tay trái của Trình Danh. Trình Danh đau đớn, lập tức buông tay đang ấn vào khối u ra. Cổ trùng dưới khối u nhúc nhích vài cái, rồi lại khôi phục bình tĩnh.
Trong lòng Liễu An Mộc nổi lên một cơn giận vô cớ, hận không thể bóp chết tên ngốc này cho xong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Loại cổ trùng này trên người có gai ngược, chỉ cần cổ trùng chưa chết, dù cậu có lấy nó ra, kim độc vẫn sẽ còn trong cơ thể cậu, đến lúc đó chỉ có nước chờ chết đi!”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Trình Danh lập tức cảm thấy sợ hãi, sắc mặt trắng như giấy, cả người xụi lơ như cây cà bị sương giá.
Khí huyết trong ngực dâng trào, kéo theo cả tâm nhĩ trái âm ỉ đau. Liễu An Mộc hít sâu vài hơi, mới nói: “Dương vật chó đen có thể giải độc cổ, tôi có cách để lấy được nó, chỉ cần độc cổ chưa đến tim, cậu tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Nói xong, cậu lại nhét mảnh sành vào tay Trình Danh, vịn vào ghế đứng dậy: “Tự cậu để ý đi, nếu vết thương lành lại thì lại rạch một nhát vào lòng bàn tay.”
Trình Danh nắm chặt mảnh sành, gật đầu mạnh mẽ, lưu luyến dặn dò: “Vậy cậu mau mau quay lại nhé.” Liễu An Mộc không quay đầu lại, phẩy tay, bóng dáng nhanh chóng biến mất khỏi phòng.
**
Liễu An Mộc rời đi, trong phòng chỉ còn lại mình Trình Danh, thời gian từng giây trôi qua, cậu dựa vào góc bàn với mồ hôi túa ra, việc mất máu nhanh chóng và nhiều khiến ý thức dần trở nên mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài phòng đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Trình Danh vốn đang mơ màng lập tức giật mình, ngẩng đầu nhìn ra ngoài đầy mong đợi. Tuy nhiên, người bước vào từ cửa không phải là Liễu An Mộc, mà là một người đàn ông trung niên xa lạ.
Người đàn ông trung niên này đi rất chậm, gần như mỗi lần nhấc chân đều dừng lại trên không một giây, rồi mới hạ xuống, sự dừng lại này khiến dáng đi của người đàn ông không liền mạch, hơi giống những mảnh giấy trong rối bóng.
Trình Danh lập tức trở nên căng thẳng, hai tay siết chặt mảnh sành trong tay: “Ông là ai? Đi nhầm phòng rồi à?”
“Khách quý không cần sợ hãi.” Người đàn ông trung niên dừng bước, hơi cúi đầu, cười một cách máy móc và kỳ lạ: “Tôi là quản lý đại sảnh ở đây, dường như Quý khách đang gặp một chút rắc rối, tôi đặc biệt đến đây để giúp quý khách giải quyết.”
Trình Danh cảnh giác nhìn hành động của ông ta, tay nắm mảnh sành không hề lơi lỏng, mồ hôi lạnh lại thấm ướt lưng. Sự xuất hiện của người đàn ông trung niên này quá bất thường, cử chỉ, hành động đều khác thường, xét từ bất kỳ góc độ nào cũng đều toát lên sự kỳ quái.
“—Không cần đâu.” Chưa kịp để Trình Danh nói, một giọng nói lười nhác vang lên từ phía sau người đàn ông trung niên. Nghe thấy giọng nói này, trái tim Trình Danh vốn treo lơ lửng đã rơi xuống. Cậu thở phào nhẹ nhõm, cả người yếu ớt ngã sụp xuống chân ghế, bên tai chỉ còn tiếng ù ù.
Người đàn ông trung niên khựng lại, sau đó chậm rãi và máy móc quay đầu lại, nhìn về phía thanh niên dáng người cao gầy đứng sau lưng. Thanh niên mặc một chiếc áo sơ mi đen, cổ áo phảng phất tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, không gì không thể hiện sự chiếm hữu gần như cố chấp của người đó.
Con ngươi của người đàn ông trung niên khẽ chuyển động, ánh mắt dừng lại trên một vật màu đen nhỏ xíu được buộc bằng sợi dây đỏ trên tay thanh niên: “Sự việc này là sơ suất của tôi, mới khiến quý khách bị quấy rầy. Tôi đã tìm được người đó rồi, mọi thứ tùy quý khách định đoạt.”
Nói xong, người đàn ông trung niên lại di chuyển bước chân, đi đến bên bàn trà, cầm lấy nước trà trên bàn uống cạn. Nước trà ấm lạnh chảy xuống cổ họng ông ta, phát ra tiếng kêu “cạch cạch” rất kỳ lạ, giống như tiếng nước nhỏ giọt trên giấy bìa cứng. Sau khi uống cạn trà, người đàn ông hơi khom toàn bộ phần thân trên về phía trước, như thể dồn toàn bộ cơ bắp lên phần thân trên.
Sau đó, ông ta đưa tay rút một chiếc khăn giấy trên mặt bàn, bịt lên miệng, rồi dùng sức khạc ra ngoài. Một con côn trùng màu đen to bằng móng tay cái bị khạc ra trên chiếc khăn giấy. Con cổ trùng này có gai ngược ở mỗi bên, toàn thân màu đen, chỉ có phần lưng phủ đầy những đốm màu nâu đỏ.
Người đàn ông trung niên lại rút một chiếc khăn giấy, tao nhã lau đi vết bẩn nơi khóe miệng: “Đây là ‘Tam thi cổ’. Dương vật chó đen trong tay quý khách tuy có thể giải độc tính, nhưng không thể giết chết cổ trùng. Chờ dược tính của dương vật chó đen tiêu tan, độc cổ sẽ tái phát. Tôi đã chuẩn bị Thanh phù trà cho bạn của quý khách. ‘Tam thi cổ’ rất thích ăn thanh phù, lấy thanh phù trà làm dẫn, kết hợp với dương vật chó đen để giải độc, thì có thể hoàn toàn đưa nó ra khỏi cơ thể.”
Liễu An Mộc nhìn chằm chằm con ngươi không chút ánh sáng của người đàn ông trung niên, một lúc sau bật cười chế giễu: “Đã sớm nghe nói thuật cắt giấy thành binh của Tương Nam Ngũ Gia rất lợi hại, hôm nay thấy quả nhiên không tầm thường… Nhưng mà, hắn ngay cả bộ mặt thật cũng không dám lộ ra, tại sao tôi phải tin ngươi?”
“Quý khách đa tâm rồi.” Người đàn ông trung niên lắc đầu: “Chủ nhân cũng có thứ muốn tôi mang cho quý khách, có lẽ sẽ khiến quý khách tin tưởng thân phận của tôi.”
Người đàn ông trung niên nói xong, nhẹ nhàng giơ tay, vỗ hai cái. Rất nhanh có hai người phụ nữ mặc sườn xám bưng hai khay sứ trắng đi vào từ ngoài phòng. Hai khay lần lượt đặt hai chén nhỏ tinh xảo. Người đàn ông trung niên đi lên, mở nắp chén sứ thứ nhất, bên trong là cả một chén chất lỏng xanh mướt: “Đây là trà dương vật chó đen thanh phù, có thể giải cổ cho quý khách, bổ huyết dưỡng khí.”
Người phụ nữ bưng khay cúi người, dâng chén sứ nhỏ đó lên trước mặt Trình Danh.
Tiếp theo, người đàn ông trung niên lại mở nắp chén thứ hai, một mùi thịt thơm ngát lập tức tỏa ra từ trong chén.
Người đàn ông trung niên nhìn Liễu An Mộc, khóe miệng giật lên một cách máy móc: “Đây là canh ba ba kỷ tử bách hợp, có tác dụng bổ thận ích tinh, thanh trừ hư nhiệt hiệu quả. Chủ nhân nói quý khách vất vả nhiều ngày, đặc biệt sai chúng tôi mang một phần đến, bồi bổ cơ thể cho quý khách.”
**
Chan: 5 phút =)))) Mất dạy vô cùng tận luôn đấy :v
Hết chương 64


Gửi phản hồi cho NaRom Hủy trả lời