[Thiên Sư] Chương 75

By

Published on

in


Chương 75

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Chu Kiệt nhìn cái đầu người ngâm trong lọ thủy tinh, rồi lại nhìn thanh niên với đôi mắt đầy tia máu bên cạnh, khó khăn nuốt nước bọt: “Ngài… quen biết?”

Thanh niên quay lưng lại với hắn, sống lưng như bị thứ gì đó đè cong, bóng lưng gầy guộc phải gánh chịu cái lạnh thấu xương, từng đốt xương trên người kêu răng rắc, như thể sẽ gãy gục dưới sức nặng vào giây tiếp theo.

Gân xanh trên mu bàn tay Liễu An Mộc nổi lên từng đường, bàn tay nắm chặt đèn pin siết chặt, rồi lại run rẩy nhẹ. Mãi một lúc sau, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, cười rất khẽ hai tiếng. Chỉ là hai tiếng cười khẽ rất khàn, không hề có bất kỳ cảm xúc nào, trong hành lang tối tăm và chật ních hãn thi rõ ràng có vẻ rợn người.

Chu Kiệt không nhịn được rùng mình, vô thức lùi lại vài bước. Ngay khi lưng hắn gần như chạm vào bức tường hành lang, hắn đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn của thanh niên vang lên: “‘Đại sư phụ’ mà ngươi nói ở đâu?”

Cổ họng Chu Kiệt có chút khô khốc, cả hồn thể gần như hoàn toàn bám dính vào tường, run rẩy nói: “‘Đại sư phụ’ rất bận, bình thường sẽ không thường xuyên đến Giáo hội, trừ khi Giáo hội xảy ra chuyện lớn gì đó…”

Nói được nửa câu, Chu Kiệt đột nhiên tái mặt và im bặt, chỉ cảm thấy lòng bồn chồn lo sợ.

Bởi vì ngay khi lời nói của hắn vừa dứt, lông mi còn hơi ẩm ướt của thanh niên đã ngước lên, cậu đứng bất động nhìn chằm chằm vào cái đầu người trong lọ thủy tinh, đôi mắt hơi nheo lại, dưới đáy mắt ngoài sự lạnh lùng, còn cuộn trào một cảm xúc nguy hiểm.

Hắn suýt chút nữa đã quên mất thanh niên đến đây để làm gì…

Đèn pin trong tay Liễu An Mộc không rời khỏi lọ thủy tinh một khắc nào, ánh sáng của đèn pin bị chất lỏng trong lọ nuốt chửng phần lớn, bóng tối xung quanh dường như cũng sâu hơn một chút. Chu Kiệt lén lút nhìn Liễu An Mộc một cái, cảm thấy nhiệt độ xung quanh dường như giảm đi khá nhiều, mặc dù hắn là một con quỷ, có lẽ không cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ xung quanh, nhưng trên cánh tay hắn lại nổi lên một vòng da gà.

Một người một quỷ với những suy nghĩ khác nhau, không ai chú ý đến một bóng đen có màu sắc sẫm hơn không biết đã xuất hiện ở cuối hành lang từ lúc nào.

Bóng đen này di chuyển rất nhanh, gần như không gây ra bất kỳ âm thanh nào khi di chuyển.

Nếu ánh đèn pin lúc này chiếu về phía cuối hành lang, họ sẽ phát hiện ra “quái vật” này có cơ thể cực kỳ mảnh mai, gần như chỉ còn lại một bộ xương, nhưng trên lòng bàn tay và lòng bàn chân lại mọc đầy những khối mỡ giống như u thịt, giống như đệm thịt của loài mèo, mỗi lần quái vật tiếp đất, những khối mỡ đó sẽ có tác dụng giảm xóc, giúp quái vật hạ xuống im lặng.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, quái vật đã leo lên trần nhà dọc theo bức tường. Những khối mỡ hạt lựu trên tay giống như giác hút, bám chặt vào trần nhà lốm đốm. Giống như những quái vật khác ở đây, quái vật này cũng không có đầu trên cổ, chỉ có một cái lỗ máu bị mổ toạc ra trên bụng trắng xanh, từ trong lỗ thò ra một cái lưỡi cuộn tròn và đầy gai ngược.

Bản thân quái vật ẩn mình trong bóng tối, chiếc lưỡi rủ xuống giống như rơi ra từ trần nhà. Dựa vào ánh sáng yếu ớt của đèn pin, nếu nhìn kỹ vào bóng tối, sẽ thấy chiếc lưỡi đỏ dài đó hơi cuộn lại, giống như một con rắn độc đang bắt giữ mùi vị trong không khí.

Quái vật xoay cái cổ không đầu, từ từ bò dọc theo trần nhà tiến gần đến bóng người đang quay lưng lại với nó…

Đèn pin trong tay Liễu An Mộc đột nhiên phát ra một tiếng rè điện, ngay sau đó ánh sáng tối sầm lại trong nháy mắt, giống như pin trong đèn pin sắp cạn.

Xung quanh đột nhiên tối đen, Chu Kiệt bị sự thay đổi đột ngột này giật mình, vội vàng quay đầu nhìn quanh. May mắn là những con hãn thi xung quanh không có hành động gì khác, vẫn tụm năm tụm ba ngủ khò khò, thỉnh thoảng rỉ ra chất lỏng xanh nhớt từ nếp gấp thịt. Nhịp tim đang đập nhanh của Chu Kiệt mới chậm lại.

Liễu An Mộc vỗ vỗ đèn pin trong tay, ánh sáng của đèn pin sáng hơn một chút, nhưng không duy trì được lâu. Khoảng nửa phút sau, đèn pin lại tối sầm một lần nữa.

“Ta trộm từ phòng hậu cần, có lẽ hết pin rồi.” Chu Kiệt giải thích có chút ngượng ngùng, hắn bay xuống từ giữa không trung, đưa tay nhận lấy chiếc đèn pin lúc sáng lúc tối đó, hướng bóng đèn lên trời vỗ mạnh hai cái.

“Bốp, bốp!”

Sau hai tiếng ngắn ngủi, ánh đèn pin nhấp nháy nhanh như một người già sắp chết, rồi đột ngột tắt lịm. Toàn bộ hành lang lập tức rơi vào một bóng tối đáng sợ.

Xung quanh chìm vào bóng tối, lưng Chu Kiệt đột nhiên lạnh toát. Nhưng còn chưa kịp có hành động gì, đèn pin đã phát ra một tiếng rè điện dữ dội, rồi bất ngờ sáng lên trở lại.

Ánh sáng trắng chói lóa phóng ra từ đèn pin, làm lóa mắt cả hai người. Sau đó, chùm sáng tiếp tục đi lên, và chiếu sáng một chiếc lưỡi đỏ tươi đang rủ xuống từ trần nhà.

Bản thân quái vật ẩn mình ở nơi tối nhất, sau khi bị ánh đèn pin chiếu tới, chiếc lưỡi đầy gai ngược sắc nhọn đó đột ngột lao xuống, tốc độ nhanh như tia chớp. Mép lưỡi trở nên đỏ và mỏng, giống như một lưỡi dao máu mỏng, chém thẳng vào cổ thanh niên.

Bị ánh sáng trắng chói lòa đó làm lóa mắt, Liễu An Mộc gần như theo bản năng nhắm mắt lại. Không ngờ ngay khi vừa nhắm mắt, cậu đã nhận thấy điều không ổn một cách sắc bén.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, có thứ gì đó xé toạc không khí lao về phía cậu. Ở khoảng cách này, cậu hoàn toàn không kịp né tránh. Chỉ trong một phần nghìn giây, thứ đó đã đến trước mặt cậu, mùi tanh tưởi hôi thối của máu xộc thẳng vào mũi, giống như mùi kinh tởm tỏa ra khi lòng heo bị phơi nắng vài ngày.

Cậu thậm chí có thể cảm nhận được thứ đó sắp áp sát cổ họng mình, cái cảm giác ẩm ướt và ghê tởm đó, giây tiếp theo sẽ liếm lên yết hầu đang nhô ra của cậu.

Đèn pin rơi khỏi tay, Liễu An Mộc không hề do dự, đồng thời dứt khoát ngửa thân người ra sau, giữa các ngón tay cậu nhanh chóng vung ra một đồng xu cổ bằng đồng. Khói đen nồng đậm phun ra ngay lập tức từ lỗ vuông của đồng xu. Trong làn khói đen thò ra một cánh tay khô héo, chộp mạnh vào giữa không trung.

Sự việc xảy ra quá nhanh, Liễu An Mộc cố gắng mở mắt ra. Trong ánh đèn chớp nháy, chiếc lưỡi đỏ tươi đầy gai ngược đó ở ngay trước mắt. Chỉ cần tiến thêm nửa thước, nó sẽ đâm sâu vào hốc mắt cậu.

Để thực hiện nhiệm vụ, trên người cậu không có bất kỳ vũ khí nào, hơn nữa, ở khoảng cách này, dù cậu đã cố gắng hết sức xoay chuyển phương hướng, cũng không dám chắc Cơ Sướng có thể chặn được đòn tấn công này hay không. Tình huống xấu nhất là cậu có thể bị mất một con mắt, nhưng cùng lúc đó, Cơ Sướng cũng sẽ tìm ra thứ tấn công cậu trong bóng tối.

Bốp!

Trong không khí phát ra một tiếng động rất trầm, là tiếng đèn pin rơi xuống đất. Mất đi nguồn sáng duy nhất, toàn bộ không gian kín mít ngay lập tức rơi vào một bóng tối đáng sợ. Cùng lúc đó, tiếng gió xé không khí vẫn tiếp tục, điều này cho thấy chiếc lưỡi tấn công cậu không hề giảm tốc.

Móng tay sắc nhọn ở rất gần, trước mắt lại chìm vào một bóng tối sâu hơn. Nhưng bộ não Liễu An Mộc lúc này lại bình tĩnh đến đáng sợ—

Âm khí của Cơ Sướng nhanh chóng bao trùm toàn bộ hành lang ngay khi rời khỏi đồng xu. Và sau khi ký khế ước với Cơ Sướng, cậu có thể điều động âm khí của Cơ Sướng trong một phạm vi nhất định. Tuy nhiên, số lượng âm khí cậu có thể điều động có hạn, đây cũng là tấm át chủ bài cuối cùng của Hành Quỷ Sư.

Trước mắt là bóng tối không thấy rõ năm ngón tay, nhưng trong bộ não cậu lại tự động hình thành một bản đồ 3D. Trong bản đồ này, tất cả các hãn thi trong hành lang đều được định vị chính xác. Nơi cậu vừa đứng được phác họa bằng một đường màu đỏ,, những đường màu đỏ này đang nhanh chóng đổ về phía sau.

Cùng lúc đó, ba đường màu khác nhau nhanh chóng phác họa hai hình người phía sau cậu. Trong đó, một hình người bị đóng đinh vào tường. Hình người này cách cậu ít nhất nửa mét. Chỉ cần cậu cong nửa thân trên lên trong lúc ngã xuống, có thể né tránh thành công con hãn thi bị đóng đinh trên tường. Như vậy, những con hãn thi thực sự khó giải quyết chỉ còn lại hai con trên mặt đất.

Trong đầu nhanh chóng có hai đường kẻ màu vàng và xanh lục phác họa hai hình người đang nằm phía sau hình người màu đỏ. Hình người màu vàng và xanh lục hướng về hai phía khác nhau. Trong đó, một bàn tay của hình người màu vàng thò ra ngoài, chặn giữa đường.

Từ cảm giác dưới chân, chân phải chỉ dẫm được một nửa trên đường muối, vậy vị trí của cậu có lẽ cách con hãn thi thứ hai khoảng một thước…

“Tìm thấy rồi!” Thanh niên mở mắt trong bóng tối, bàn tay trắng bệch, thon dài chộp mạnh vào giữa không trung.

Giây tiếp theo, khói đen cuộn trào giữa không trung ngay lập tức bị một lực lượng rút đi, rồi nhanh chóng tụ lại thành một dải khói đen mới, giống như một dải lụa dài lao về phía thanh niên.

Gần như cùng lúc thanh niên tóm được dải lụa, trên trần nhà đột nhiên truyền đến vài tiếng thở dốc nặng nề, như thể có một quái thú khủng khiếp bị hành động của thanh niên chọc giận. Sau đó sự tĩnh lặng bị phá vỡ ngay lập tức, tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên bên tai giống như tiếng kèn gọi hồn của Tử thần.

“Đệch!” Sức mạnh trên cổ tay đột nhiên biến mất, sự cố bất ngờ khiến Liễu An Mộc không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ vô thức chửi thề một câu.

Cậu thực sự không ngờ trong hành lang còn ẩn giấu một con quái vật có thể di chuyển. Trong tình huống này, muốn rút lui toàn vẹn đã là không thể. Nếu gây ra quá nhiều xáo động, còn có thể khiến người đứng sau cảnh giác!

Đúng lúc này, không khí yên tĩnh như bị một lực lượng xé toạc, luồng khí lạnh xung quanh dường như đổ sụp về một hướng. Ngay sau đó, bên tai đột ngột vang lên tiếng gió rít cuốn qua ngọn cây.

Tốc độ rơi đột nhiên chậm lại, có thứ gì đó xé gió lao đến trong bóng tối, cuộn chặt lấy sau eo cậu. Sau đó, thứ gì đó ở phía trên bị quấn chặt, quăng mạnh vào bóng tối sâu hơn.

Đồng tử đen kịt chậm rãi co lại, trong bóng tối, Liễu An Mộc như cảm thấy luồng gió sắc bén đang ở gần trong gang tấc đột nhiên thu lại, rồi bị rút về phía trần nhà với tốc độ nhanh hơn. Chiếc đèn pin rơi xuống đất phát ra tiếng rè điện “rè rè”, sau đó lại bất ngờ sáng lên trở lại. Ánh sáng trắng chiếu sáng một vũng chất lỏng xanh nhớt, dưới chất lỏng là một mảnh da người trắng bệch.

Liễu An Mộc bị một cành cây treo lơ lửng giữa không trung, tầm nhìn quay cuồng. Ánh mắt cậu từ từ rơi xuống tấm đệm da người phản chiếu ánh sáng trắng đó, dưới ánh sáng trắng, một hình xăm hoa bốn cánh trên da người hiện lên rõ ràng, đầu nhọn như một thanh bảo kiếm.

Huyết sắc trên mặt cậu biến mất hoàn toàn trong nháy mắt, đồng tử co lại từng chút một, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào hình xăm hoa bảo kiếm màu xanh đậm đó.

Con quái vật bị cành cây quăng ra loạng choạng đứng dậy, dưới ánh đèn pin, Chu Kiệt mới nhìn rõ hình dáng con quái vật, không khỏi run bắn cả người: “Quái vật… quái vật…!”

Con quái vật đang loạng choạng đứng dậy đó hoàn toàn khác với những con hãn thi trên mặt đất. Làn da nhăn nheo bao bọc lấy xương, chỉ có tay chân sưng to một cách đáng sợ, những khối mỡ chồng chất lên nhau giống như những u thịt khủng khiếp. Mặc dù về cơ bản vẫn giữ hình người, nhưng con quái vật đó lại chống tứ chi xuống đất, lưng biến dạng nhô cao lên.

Bụng quái vật mở toang một lỗ máu đỏ rực, từ trong lỗ thò ra một chiếc lưỡi đầy gai ngược, mà chiếc lưỡi này lúc này lại bị xé rách làm đôi. Cùng với sự run rẩy đau đớn của hai nửa lưỡi, một âm thanh giống như tiếng nức nở phát ra từ khoang bụng của con quái vật.

Giây tiếp theo, quái vật chống tứ chi xuống đất. Mỡ trên lòng bàn tay và ngón chân phồng lên như được bơm hơi. Nó quăng quật chiếc lưỡi đỏ tươi, hai nửa lưỡi tách đôi thăm dò không khí. Sau đó, nó dường như bắt được mùi vị gì đó trong không khí, lại lao về phía một người một quỷ đó một lần nữa.

**

Chan: Tác giả ác với Liễu Nhị quá rồi, thật đấy…

Hết chương 75

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 75”

Gửi phản hồi cho NaRom Hủy trả lời

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 75”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Chời ơi huhuhuhuhu

    Thích

  2. Ảnh đại diện NaRom
    NaRom

    xót Liễu Nhị quá

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 737 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.