[Thiên Sư] Chương 82

By

Published on

in


Chương 82

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

“Đây không phải là lỗi của ngươi.” Liễu An Mộc nhìn cái bóng trên giường, Phật Mẫu ở đây đeo những trang sức đắt giá nhất, nhưng lại không có một mảnh vải nào che thân: “Đôi khi sàn nhà không được quét sạch, không phải vì người quét nhà lười biếng, mà là vì cái chổi không sạch. Thứ bẩn thỉu nằm trên cái chổi, người quét nhà càng cố gắng, sàn nhà lại càng bẩn hơn.”

Giọng nói trên giường không trả lời lại, người phụ nữ ngồi trên giường, đồng tử đỏ rực như máu lặng lẽ nhìn chằm chằm thanh niên ngoài màn trướng, rất lâu sau, cô ta mới nhẹ giọng mở lời: “Ta đã không còn kịp nữa rồi, nếu còn có kiếp sau, ta nhất định sẽ nhớ tới lời ngài nói.”

Liễu An Mộc gật đầu, rất biết ý không tiếp tục chủ đề này. Cô gái trước mặt tuy bị người khác khống chế, nhưng lại có một tâm hồn đủ kiên cường. Đối với một cô gái như vậy, sự tôn trọng tốt nhất dành cho cô chính là không chạm vào những vết thương đã kết vảy trong lòng cô.

“Vì ngươi đã dẫn ta đến đây, nhất định là muốn ta giúp ngươi, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết Phật Đà ở đâu không?”

“Phật Đà ở ngay đây, ta từng nghe chân nhân ở đây nói, chân thân của Phật Đà được giấu ở tầng hầm hai.” Đào Tiểu Hồng dừng lại: “Nhưng ngài vừa giết Phật Mẫu mới được Phật Đà chọn, Phật Đà đã biết đến sự tồn tại của ngài, Phật Đà đã thông báo cho ‘Chân nhân’ nhanh chóng đến đây. Người của các ngài hiện đang ở tầng hai, tốt nhất là ngài nên nhanh chóng rời khỏi đây, tìm họ hội hợp rồi mới tính toán tiếp.”

Theo lời Đào Tiểu Hồng vừa dứt, màn trướng màu vàng bị một luồng âm phong thổi bay lên từ bên trong, dưới góc màn trướng bị vén lên lộ ra một góc được bọc trong vải bông rách nát, lớp bông cũ đã trào ra ngoài, trên đó còn dính một ít cát sỏi nhỏ.

“Đây là thứ ngài đã chôn ở nhà mẹ ta, ngài cầm lấy rồi nhanh chóng rời đi đi. Thang máy không an toàn, ở đây mỗi tầng đều có ba cầu thang bộ, trong cầu thang bộ không có camera, cứ cách vài tầng ngài lại đổi sang một cầu thang khác. Bọn họ không có nhiều người đuổi theo, chỉ cần ngài cẩn thận, nhất định có thể tránh được họ.”

Liễu An Mộc ngồi xổm xuống, lôi ra vật được bọc trong vải bông rách từ trong màn trướng màu vàng ra — vật này có hình thanh dài, dẹt, chỉ có hai chỗ gờ dọc nhô lên ở gần một đầu.

Cậu tháo hai đầu miếng vải rách ra, hai bên miếng vải bông rách này là hai sợi vải gai dài và mỏng. Sau khi tháo hoàn toàn hai sợi vải gai, cậu đeo vật được bọc trong vải bông rách ra sau lưng, rồi thắt một nút ở hai sợi vải gai bên ngực, sau đó mới mở lời hỏi: “Chân thân Phật Đà ở tầng hầm hai, cầu thang có xuống được đó không?”

“Cầu thang chỉ xuống được tầng hầm một là bãi đậu xe, muốn xuống tầng hầm hai thì chỉ có thể đi thang máy. Nhưng thang máy ở đây đều có quyền hạn, chỉ có quẹt thẻ căn cước của Chân nhân mới xuống được tầng hầm hai, tuy nhiên, ngay lúc nãy Phật Đà đã phong tỏa quyền hạn xuống tầng hầm hai của tất cả mọi người. Tầng hầm hai hiện tại giống như một két sắt bị khóa chết, ngay cả khi ngài có cách lấy được thẻ căn cước cũng vô dụng.”

“Chỉ cần có đủ trọng lượng, là thang máy có thể xuyên qua tấm kim loại, đâm thẳng xuống giếng thang máy.” Liễu An Mộc gật đầu, siết chặt miếng vải bông rách đang đeo trên người. Giọng điệu của cậu lại trở nên lười nhác như thường lệ, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát: “Ngươi cứ ở yên đây, tự bảo vệ mình cho tốt, giải quyết xong chuyện bên dưới, tự nhiên sẽ có người lên giải cứu các ngươi.”

Chiếc tai nghe trong tai cậu đột nhiên phát ra một tràng tiếng rè điện, Liễu An Mộc đưa tay chạm vào tai nghe, tạm thời thu hồi âm khí trên tai nghe.

Vài giây sau, giọng Vương Viễn đứt quãng truyền đến từ tai nghe, như thể bị một loại nhiễu sóng nào đó can thiệp: “Đội tiên phong của Tổ chuyên án đặc biệt A đã đến… nhưng tình hình ở đây rất phức tạp, họ đang gặp chút rắc rối ở tầng hai… Bây giờ cậu hãy lấy thủ làm chính, đừng đối đầu trực diện với bọn chúng. Hãy nhanh chóng đến tầng hai hội hợp với người của chúng tôi…”

“Rẹt… Rẹt…”

Giọng nói trong tai nghe còn chưa dứt, Liễu An Mộc đã búng tay, dứt khoát cắt đứt tín hiệu.

Âm khí từng chút ăn mòn tai nghe, tín hiệu đầy vạch lập tức biến mất, ánh đỏ ở tai nghe nhấp nháy yếu ớt, giống như mắt của dã thú trong đêm tối.

“…” Mật điện lại một lần nữa chìm vào im lặng.

Tim nến trên bàn thờ phát ra một tiếng tách nhẹ, xuyên qua màn trướng màu vàng, Đào Tiểu Hồng nhìn thanh niên ngoài màn trướng: “Ngài đã có kế hoạch riêng?”

“Ta không thích để con mồi đã vào tay có cơ hội chạy thoát,” Liễu An Mộc nhún vai, vẻ mặt vô tội nói: “Hơn nữa, để bọn họ kiềm chế lũ tiểu quỷ không phải quá tốt sao? Như vậy ta mới có thể rảnh tay, chuyên tâm chơi đùa với ‘Phật Đà’ này một chút.”

**

Cùng lúc đó, ở đầu dây liên lạc bên kia, Vương Viễn mặt lạnh tanh đứng trước máy thông tin.

Đối diện với thiết bị thông tin cũng một lúc mất cả tín hiệu liên lạc và tín hiệu vệ tinh, mặt anh ta đen đến mức gần như có thể rỏ ra nước. Hai nhân viên làm việc tại máy thông tin mồ hôi lạnh gần như ướt đẫm lưng áo, nhưng dù họ có kết nối lại thế nào đi nữa, trên màn hình vẫn nhấp nháy bốn chữ cảnh báo màu đỏ “Mất tín hiệu”.

“Tổng trưởng,” nhân viên lau mồ hôi trên trán: “Mất tín hiệu, có thể bên đó có thiết bị che chắn tín hiệu, chúng tôi tạm thời chưa thể khôi phục.”

Hai khe hằn giữa hai lông mày của Vương Viễn gần như có thể kẹp chết cả một con muỗi, anh ta nhìn chằm chằm vào bản đồ vệ tinh 3D trước mặt, điểm đỏ trên bản đồ 3D vẫn dừng ở vị trí cuối cùng trước khi mất tín hiệu, một lúc lâu sau, anh ta lẩm bẩm một mình: “Rốt cuộc cậu ta đang bày trò gì?”

Hai nhân viên không dám thở mạnh, trong phòng chỉ huy chỉ còn tiếng ù ù của máy chủ hoạt động, Vương Viễn nhìn chằm chằm bản đồ vệ tinh 3D một lúc lâu, cuối cùng thu lại ánh mắt, nhức đầu xoa xoa ấn đường, sau đó lại ra lệnh: “Thông báo cho người của chúng ta, bất chấp mọi giá, dù có đào đất ba thước cũng phải tìm ra cậu ta cho tôi, tuyệt đối không được để cậu ta tùy hứng làm loạn ở đó.”

Hai người không dám nói lời thừa thãi: “Rõ!”

“Ngoài ra, thông báo cho đội Phong tỏa và đội Cảnh sát giao thông, yêu cầu họ lấy Câu lạc bộ Đại Tứ Hỷ làm trung tâm, phong tỏa các tuyến phố 50 mét xung quanh, bố trí kết giới cấp độ SS. Đặc biệt là người của đội Phong tỏa, nói với bọn họ, ông đây không muốn thấy bất cứ thứ gì chạy thoát khỏi kết giới do bọn họ bố trí nữa.”

Hai người điên cuồng gật đầu, một nhân viên gõ một dòng lệnh trên bàn phím để gửi đi, người còn lại lập tức đứng dậy, bước nhanh đến bàn chỉ huy bên cạnh, nhấc điện thoại lên và gõ một dãy số.

Vương Viễn mệt mỏi đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài tòa nhà văn phòng.

Trời đã khuya, sao giăng đầy trời, khu công nghiệp chỉ còn lại những nhà xưởng lạnh lẽo, anh ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, trong đó có một ngôi sao sáng hơn hẳn những ngôi sao bên cạnh, xung quanh được bao bọc bởi một quầng sáng trắng mờ nhạt.

Anh ta nhìn chằm chằm ngôi sao đó rất lâu, một lúc sau, mệt mỏi tột độ nhắm mắt lại, vừa nghĩ đến thằng nhóc thối không rõ tung tích kia, anh ta lại thở dài nặng nề trong lòng, thái dương bên phải có vết thương cũ âm ỉ đau.

— Lão Liễu, ngài đúng là tìm cho tôi một rắc rối lớn rồi.

**

Cánh cửa thang máy bằng kim loại mở ra trước mặt, bên trong thang máy vẫn dán đầy bùa vàng. Phía trên thang máy có một bảng kim loại ghi “Thang máy làm việc”. Nếu không phải Cơ Sướng đã tiếp quản hệ thống điều khiển thang máy, chiếc thang máy này hoàn toàn không thể dừng lại.

Nhưng điều này không có nghĩa là Cơ Sướng có thể trực tiếp điều khiển chiếc thang máy này đi xuống tầng hầm hai — bởi vì hoàn toàn không có nút bấm tầng hầm hai bên trong thang máy. Ngoài các nút tầng được chia thành hai hàng, phía trên cùng của tất cả các nút còn có một cảm biến hình chữ nhật, trông như cần phải quẹt thẻ để sử dụng.

Khi cửa thang máy từ từ đóng lại, giọng Cơ Sướng vang lên trong đầu Liễu An Mộc: “Ngươi định làm thế nào?”

“Thang máy hoạt động lên xuống dựa vào sự kéo của dây cáp thép, nếu dây cáp thép bị đứt, thang máy sẽ rơi xuống giếng thang máy.” Liễu An Mộc hứng thú quan sát trận pháp trước mặt, trên đầu cậu mơ hồ truyền đến tiếng “đùng đùng” va chạm, giống như tiếng sấm rền u u trên bầu trời.

“Giữa tầng hầm một và tầng hầm hai có ba tấm kim loại dày khoảng 3cm, nếu ta đoán không sai, chỉ sau khi xác minh danh tính thì ba tấm kim loại này mới mở ra, chỉ dựa vào lực rơi của thang máy, e rằng rất khó để đập xuyên cả ba tấm kim loại.” Giọng Cơ Sướng trầm xuống một chút: “Hơn nữa, ngay cả khi ngươi thực sự có thể đập xuyên ba tấm thép bằng lực xung kích, ở đây không chỉ có một Vực quỷ, sức mạnh của ta sẽ bị áp chế ở đây, rất khó để bảo vệ ngươi trong tình huống đó.”

“Chỉ cần có đủ trọng lượng, thang máy có thể xuyên qua tấm kim loại, đâm thẳng xuống giếng thang máy.” Liễu An Mộc tiện tay gỡ một lá bùa vàng xuống, lười biếng nói: “Hơn nữa, ai nói ta bắt buộc phải ở trong thang máy chờ chết?”

Âm khí trôi nổi xung quanh dừng lại một chút, lát sau, một bóng đen từ từ ngưng tụ sau lưng cậu, trong sương đen tỏa ra rất nhiều con mắt đỏ ngầu gân máu. Nhãn cầu màu máu đảo quanh trong hốc mắt, cuối cùng đồng loạt nhìn chằm chằm vào tấm lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của thanh niên: “Ngươi muốn lợi dụng thứ trên tầng cao nhất đó?”

Liễu An Mộc cắn rách đầu ngón tay, lợi dụng máu tươi tuôn ra từ ngón tay, vẽ thêm vài nét trên lá bùa vàng trong tay, giọt máu chảy ra từ đầu ngón tay vừa chạm vào bề mặt lá bùa vàng, đã bị một lực lượng cực mạnh hút vào bên trong bùa chú, sau đó toàn bộ lá bùa mờ ảo phát ra ánh sáng màu máu bất tường.

“Vì đã bị phát hiện, thì cũng không cần phải bó tay bó chân nữa.” Liễu An Mộc hài lòng nhìn lá bùa trong tay, tiện tay gỡ một lá bùa khác, rồi “bốp” một tiếng dán lá bùa trong tay mình vào chỗ trống đó.

Những con mắt trong sương đen nhìn chằm chằm cậu, một lúc sau, từ trong làn sương mù dày đặc phát ra vài tiếng cười khàn khàn trầm thấp: “Liễu Tam à, Liễu Tam, quả nhiên ngươi vẫn giống như năm xưa…”

Câu nói này thực ra Cơ Sướng chưa nói hết, nửa sau của câu nói bị chìm trong tiếng cười khàn khàn và trầm thấp của hắn.

— Nhưng cũng chỉ có một ngươi như vậy, mới xứng đáng với toàn bộ tình yêu của ta.

Đương nhiên Liễu An Mộc không nghe thấy tiếng lòng của hắn, nhưng cho dù cậu có thực sự biết điều gì, cậu cũng sẽ không bận tâm, cậu lớn lên trong sự yêu thương thiên vị của sư phụ và sư huynh, ngay cả Liễu Đại nổi tiếng nghiêm khắc, ngày thường cũng nhắm một mắt mở một mắt cho những hành vi làm xằng làm bậy của cậu. Năm xưa, thường xuyên là cậu gây ra một đống rắc rối rồi trở về, giả bộ rơi hai giọt nước mắt, Liễu Thập Thất tùy tiện mắng cậu vài câu, rồi hợp tác với Liễu Nhị diễn một màn hát mặt trắng mặt đỏ*, còn Liễu Đại nổi danh sẽ mặt nặng mày nhẹ đi ra ngoài để thu dọn bãi chiến trường cho cậu.

(*người nghiêm khắc, người hiền hòa)

Cậu là đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương, dù những năm gần đây cậu đã thay đổi rất nhiều, nhưng những thứ từ trong cốt tủy sẽ không thay đổi. Ai tốt với cậu, cậu sẽ chân thành đối đãi, nhưng nếu lòng tốt đó còn kèm theo mục đích khác, cậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị cảm động.

**

Chan: “Lão Liễu” mà Vương Viễn nhắc đến ở đây là Liễu Thập Thất hay là cha Liễu của cơ thể An An đang mượn?? Có lúc Vương Viễn thể hiện như mình không biết thân phận thật sự của An An, nhưng lại có lúc thì cứ mập mà mập mờ. Căn bản là 2 người cùng họ Liễu, mà cái cha Liễu kia hình như cũng là nhân vật có máu mặt ấy. Tui đang ko định hình được nha các quý tòa >_<

Hết chương 82

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 82”

Gửi phản hồi cho Hân Hủy trả lời

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 82”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Chắc tác giả cũng muốn mập mập mờ mờ vậy đó cho độc giả đoán chơi ☺️

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 737 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.