[Không Ngoan] Chương 54


Chương 54

Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan

Lời Sở Thanh nói đều là sự thật, và đây cũng không phải là lần đầu Doãn Quyện Chi được Sở Giác đích thân truyền giáo.

Không chỉ là không bình thường.

Mà là biến thái thật sự.

Doãn Quyện Chi đã tự mình trải qua nhiều lần tàn phá, anh đã quá quen thuộc, gật đầu nói: “Con hiểu.”

Sở Thanh khẽ thở dài một hơi: “Sau này con hãy bao dung nó hơn nhé. Con vất vả rồi, Tiểu Quyện.”

“Không vất vả đâu ba.” Doãn Quyện Chi rút khăn ướt lau những ngón tay bị dính nước ép quýt, nói một cách chân thật và có chút tự hào.

Lần đầu gặp gỡ vào năm ngoái, kế hoạch về chuyện yêu đương của Doãn Quyện Chi đã vô cùng rõ ràng. Đàn ông trên thế giới này rất nhiều, nhưng hẹn hò qua hẹn hò lại, họ đều gần như giống nhau, nhàm chán và vô vị.

Doãn Quyện Chi chỉ dự định hẹn hò với 12 người.

Đủ rồi thì anh sẽ không hẹn hò nữa.

Hơn nữa, lúc đó kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.

Vì vậy anh cũng không nghĩ đến chuyện kết hôn.

… Sở Giác là một ngoại lệ.

So với bất kỳ ai, Tiểu Sở đều có rất nhiều khuyết điểm. Tình cảm của cậu ấy cố chấp và méo mó, có lẽ trong cuộc sống thường ngày không quá rõ ràng, nhưng một khi Doãn Quyện Chi thể hiện dấu hiệu không còn ưng cậu ấy nữa, muốn chia tay, Sở Giác sẽ mất đi lý trí trong sự tỉnh táo cực độ.

Lần đầu tiên bị Sở Giác bắt cóc đến biệt thự vùng ngoại ô hoang vắng, Doãn Quyện Chi thực sự đã bị dọa cho sợ hãi.

Với tính cách như vậy, vì sự an toàn của bản thân, người khác chắc chắn sẽ tránh xa.

Nhưng Doãn Quyện Chi thật sự rất cần sự cố chấp như Sở Giác — không phải sự cướp đoạt như Chương Trì, cũng không phải Hoắc Tuyên, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của anh. Mà là cho dù có thần kinh, cậu ấy cũng sẽ đặt Doãn Quyện Chi lên vị trí hàng đầu.

Không có bất kỳ ngoại lệ nào, thân là một người phàm tục chỉ muốn ăn chơi và sống qua ngày, Doãn Quyện Chi thích những chi tiết trong tình yêu của bạn đời đều có cậu ấy. Sự rung động của anh bắt đầu từ những chi tiết dịu dàng và kiên định của Sở Giác, khiến cho anh từng bước lún sâu.

Doãn Quyện Chi bổ sung thêm, quả quyết và vui vẻ nói: “Nếu con thực sự không muốn, Tiểu Sở không làm gì được con đâu.”

Sở Thanh cười khẽ, nói: “Ba biết.”

“À, đúng rồi,” Giọng của Sở Thanh đột nhiên chuyển hướng, gãi trán vô cùng nghiêm túc, “Ôi cái trí nhớ này của ba… Tiểu Quyện, nói thật thì, Tiểu Giác nó cũng không hẳn là lừa con đâu. Hồi nhỏ nó thực sự rất sợ độ cao, mở cửa sổ nhìn xuống từ ban công tầng hai, nó còn nói với ba là mắt hoa lên, không dám đứng quá gần lan can.”

“Tầng hai mà cũng hoa mắt?” Doãn Quyện Chi kinh ngạc nói, “Sợ độ cao như vậy mà hồi cấp ba Tiểu Sở còn đi nhảy bungee được sao?”

“Nó bắt đầu từ… hồi cấp hai,” Sở Thanh hồi tưởng lại thời gian, nói một cách đại khái, “Nó kết bạn mới ở trường — thực ra ba nghĩ không phải là ở trường đâu. Vì có một khoảng thời gian, mỗi buổi chiều sau khi tan học nó lại mang bài tập ra ngoài rất lâu, nhưng lại không ở trong trường.”

“Ba thấy thành tích của nó không những không giảm đi mà còn tiến bộ hơn rất nhiều,” Nói đến đây, Sở Thanh như thể bất đắc dĩ, “Hồi nhỏ thành tích học tập của nó không được tốt cho lắm, hay nộp giấy trắng. Vì vậy thấy nó có tiến bộ, ba liền không quản nữa. Rồi không lâu sau đó, nó về nhà nói với ba là muốn thử nhảy bungee, để khắc phục bản năng sợ độ cao của mình.”

Doãn Quyện Chi khẽ giật mình.

Vậy Sở Giác khắc phục nỗi sợ độ cao là vì người khác?

“Ba không ngăn cản nó, thậm chí còn đưa nó đi, nhưng lần đầu nó không dám nhảy. Sau kỳ thi cấp ba nó đi nhảy lần thứ hai, lại vô cùng dũng cảm nhảy xuống.” Ký ức ùa về như thủy triều, Sở Thanh có chút yên lặng, lại có chút hoài niệm sự phiền muộn xa xưa, nói, “Trong y học, nếu bệnh nhân bị rối loạn căng thẳng sau chấn thương, hoặc bẩm sinh sợ một thứ gì đó, họ muốn khắc phục thì sẽ cố gắng thực hiện một số thay đổi.”

“Loại thay đổi này, nói theo thuật ngữ chuyên môn hơn, gọi là liệu pháp thoát khỏi mẫn cảm.”

“Ồ… con biết.” Doãn Quyện Chi vô thức đáp nhỏ, sau đó chớp chớp mắt hoàn hồn, tò mò hỏi, “Người bạn đó của Tiểu Sở đâu rồi?”

“Ba chưa từng gặp.” Sở Thanh nhìn Sở Giác trong bếp, “Ba hỏi nó đã đi đâu, nó cũng đều nói là đi với bạn, nhưng không nói với ba người bạn đó là ai, vì nó nói bạn nó không cho nói.”

Vài tháng sau Sở Giác và người bạn mà Sở Thanh chưa từng gặp đó cạch mặt nhau, khi về nhà cậu đã khóc rất thảm thương. Cái dáng vẻ bị bỏ rơi đó, Sở Thanh đến giờ vẫn còn nhớ rõ.

Nói thật là có chút tội nghiệp.

Lúc đó Sở Thanh khuyên đã khuyên nhủ con trai mình: “Nếu có hiểu lầm thì mau nói rõ ràng là được rồi. Các con vẫn là bạn tốt mà.”

Sở Giác lại rũ mắt lặng lẽ rơi nước mắt, nói nhỏ: “Bạn ấy không muốn gặp con. Bạn ấy còn chưa từng nhìn thấy mặt con… Con nên vui, nhưng con lại rất buồn…”

Hai người ở bên nhau vài tháng, sao có thể chưa từng nhìn thấy mặt. Sở Thanh không hiểu lắm, hơn nữa lại vừa vui vừa buồn, quá mâu thuẫn, nhưng Sở Giác không muốn nói nhiều, chỉ rơi nước mắt, ông tôn trọng bí mật của con trai, nên không chủ động hỏi thêm.

“Tiểu Quyện, con đừng suy nghĩ nhiều,” Hồi tưởng ngây người một lát, Sở Thanh đột nhiên phản ứng lại, vội vàng giải thích trọng điểm, “Tiểu Giác và người bạn đó chỉ là bạn bè rất bình thường, mặc dù lúc đó nó đã học cấp hai, nhưng vì nó đi học sớm hơn người khác một chút, thực ra tuổi chỉ mới 12, 13, còn khá nhỏ, không hiểu nhiều về loại tình cảm nam nữ đó đâu.”

“Và nó đã nói là bạn tốt, sẽ không nói dối.” Sở Thanh sợ Doãn Quyện Chi để tâm sau đó sinh ra hiểu lầm không cần thiết, “Ba không phải nói đỡ cho nó, nó lớn đến chừng này, làm gì thì chắc chắn là vậy, sẽ không không thừa nhận.”

“Con biết, con không hiểu lầm.” Doãn Quyện Chi mím môi cười ngượng ngùng, đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, “Ba, nếu không phải con biết tính cách của ba tốt không có ý gì khác, con còn tưởng vừa rồi ba cố ý chê bai con đấy.”

Thấy Sở Thanh ngơ ngác không hiểu, Doãn Quyện Chi sờ sờ mũi: “Lịch sử tình trường của con nhiều như vậy, Tiểu Sở còn chưa gây sự đấy, trước đây em ấy kết bạn thế nào còn phải nói với con đừng hiểu lầm, con cũng quá đáng lắm rồi.”

Sở Thanh khẽ giật mình, rồi lập tức cười theo, không tin lắm hỏi: “Nó chưa gây sự?”

Doãn Quyện Chi: “…”

Ý cười trên khóe môi Sở Thanh càng rõ ràng hơn: “Thật à?”

Doãn Quyện Chi: “…”

Doãn Quyện Chi lập tức ngửa cổ ra phía sau, cơ thể buông thõng tuyệt vọng trượt xuống, phần gáy đặt trên tựa lưng ghế sofa, sống không còn gì luyến tiếc ôm một cái gối mềm mại vào lòng, giọng nói run rẩy như sóng biển: “Đương nhiên là giả rồi~~~”

Sở Thanh không nhịn được, cười không ngậm được miệng.

Ăn cơm xong, Doãn Quyện Chi và Sở Giác đưa Tướng Quân về nhà.

Mấy hôm trước “hung dữ” với Thượng Tá, Doãn Quyện Chi cảm thấy có lỗi, về nhà liền chơi đùa với nó. Phòng khách đủ rộng, ném đĩa bay đá bóng không thành vấn đề.

Sở Giác bị ngó lơ thảm hại, ngồi trên sofa nhìn bọn họ chơi.

11 giờ 10 phút đêm, Doãn Quyện Chi vẫn chưa chơi với chó xong, Sở Giác mặt lạnh không thể nhịn được nữa, đứng dậy giật lấy cái đĩa bay Doãn Quyện Chi còn muốn ném tiếp, vớt lấy anh kéo lên lầu.

“Ui chao ui chao làm cái gì vậy,” Doãn Quyện Chi bị lôi kéo mất thăng bằng, chỉ có thể thuận thế ngã vào lòng Sở Giác, “Chưa đến mười một giờ rưỡi, ngày mai anh lại không đến công ty, buông ra. Tướng Quân giúp ba—”

Tướng Quân đang lúc hưng phấn, cũng chưa chơi đủ, giống chó lớn vốn dĩ tràn đầy năng lượng, cần phải tiêu hao thể lực.

Mắt thấy chủ nhân sắp rời đi, nó chạy tới dùng chân trước cào hai cái vào đùi Sở Giác muốn ngăn lại, kêu: “Gâu! Gâu—!”

Sở Giác rủ mắt nhìn nó, lạnh lùng nói: “Về phòng của mình ngủ đi.”

Khí thế cảnh cáo uy hiếp nặng nề, Tướng Quân thút thít một tiếng, lùi lại nửa bước, rồi quay người chạy về phòng mình, còn dùng chân đóng cửa lại.

Doãn Quyện Chi: “…”

Đôi khi chó nghe hiểu quá nhiều lời nói của con người cũng không tốt.

Chơi đùa với chó lớn có thể mệt chết, Doãn Quyện Chi ra đầy mồ hôi. Về phòng ngủ, anh đi tắm trước, Sở Giác muốn đi vào theo, nhưng bị người trong phòng tắm khóa cửa lại từ chối ở bên ngoài.

Tắm rửa xong xuôi sấy tóc cũng gần mười hai giờ, Doãn Quyện Chi tự mình đi ngủ trước, quay lưng về phía Sở Giác không thèm để ý cậu.

“… Quyện Chi.” Sở Giác gọi nhỏ.

Doãn Quyện Chi nhắm mắt giả chết.

Sở Giác lại gần: “Quyện Chi.”

Doãn Quyện Chi dùng khuỷu tay chọc vào ngực cậu nói tránh ra xa.

“Quyện Chi, làm sao vậy?” Sở Giác không lùi mà còn tiến tới gần hơn, túm lấy vai Doãn Quyện Chi ép buộc anh quay mặt về phía mình, “Sao không thèm để ý đến em.”

“Anh đâu có không để ý em,” Doãn Quyện Chi kỳ lạ nói, “Buồn ngủ rồi, ngủ thôi.” Vỗ vỗ má Sở Giác, “Ngoan nhé.”

Sở Giác giữ chặt tay Doãn Quyện Chi không cho anh rút ra, đoán: “Có phải ba đã nói gì với anh không?”

“…”

“Đúng vậy đó.” Doãn Quyện Chi nói.

Anh bật dậy ngồi thẳng lưng, hai chân cùng giẫm lên đùi Sở Giác, rồi đẩy cậu ra khỏi giường: “Sở Giác, em sợ độ cao à? Lừa anh! Diễn như thật vậy, thấy anh đau lòng em có vui không hả? Đồ chó con, em muốn ăn đòn đúng không!”

Sở Giác kinh ngạc: “Tại sao anh và ba lại có thể nói chuyện đến chủ đề em có sợ độ cao hay không?”

Rõ ràng là bất ngờ trước cách nói dối bị vạch trần này, chưa kịp bịa lý do bán thảm.

Thấy vẻ mặt của cậu, Doãn Quyện Chi liền biết Sở Giác đang nghĩ gì, đột nhiên bật cười không nói nên lời vì tức giận, lòng bàn chân dùng sức giẫm mạnh cậu hơn: “Đôi khi thực sự muốn làm cho em thành thái giám luôn đấy.”

Sở Giác nói: “Đừng mà.” Giọng điệu yếu ớt, “Em còn chưa dùng thật lần nào.”

“Em còn muốn dùng thật,” Doãn Quyện Chi duỗi thẳng cẳng chân bật mạnh Sở Giác khỏi mép giường, “Anh cho em đi vào trong giấc mơ để dùng! Hôm nay em ngủ phòng sách, đi ra ngoài.”

Sở Giác vội vàng tay chân bò lên giường, kéo chăn nằm ngay ngắn, mắt không dám nhìn Doãn Quyện Chi, tủi thân: “Em không muốn.”

Bị đánh một trận xong, Sở Giác xin lỗi nói không nên lừa dối Quyện Chi, nhưng tất cả là vì cậu quá yêu anh, đành phải dùng đến hạ sách này. Lặng lẽ chịu đựng trận đánh thứ hai, Sở Giác vẫn từ chối quyết định ngủ riêng phòng với Doãn Quyện Chi, dù thế nào cũng không chịu đi, cầu xin Quyện Chi đừng quá nhẫn tâm, nói cậu rất sợ phải ngủ một mình trong phòng sách, tối quá.

Cậu sợ tối.

Cuối cùng cũng thỏa hiệp, Sở Giác ngủ dưới sàn phòng ngủ. Đồ dùng trên giường cậu chỉ được chia một chiếc gối mỏng manh, nằm nghiêng trên sàn chỉ trải thảm nhìn bóng lưng Doãn Quyện Chi.

Nói: “Quyện Chi, dưới đất lạnh quá…”

Doãn Quyện Chi quay lưng về phía Sở Giác, không lên tiếng đáp lời, mắt nhắm nghiền, nhưng chưa ngủ.

Anh suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ giữa Sở Giác và người bạn đó. Môi trường gia đình tốt, ở trường không học đòi, 12-13 tuổi quả thực chưa đến mức tìm hiểu sâu về tình cảm nam nữ.

Có thể vì muốn thân thiết với bạn, mà chủ động thử những điều khiến mình sợ hãi từ nhỏ, đây chắc hẳn là ý muốn rất quan tâm rồi.

Doãn Quyện Chi có nhiều tình sử, nhưng mỗi lần chia tay, anh chưa từng đau lòng vì bất kỳ ai.

Cái gọi là người cũ, chưa từng chiếm một vị trí nào trong lòng anh, càng không nhận được một giọt nước mắt nào của anh. Còn Sở Giác đây chỉ là bạn bè, cạch mặt rồi lại khóc sướt mướt, chắc hẳn đã trao cả trái tim cho người ta rồi.

Xem xét như vậy, Doãn Quyện Chi không giống đang yêu, Sở Giác mới giống đang yêu.

Năm 12 tuổi không hiểu thích là gì, trong mấy năm cạch mặt đó, lúc làm việc, lúc rảnh rỗi, Sở Giác có nhớ về sự tồn tại của người đó hay không?

Bạch nguyệt quang là như vậy mà ra.

Hồi tưởng nhiều, phát hiện càng hồi tưởng lại càng quan tâm, tình cảm có thể sẽ biến chất hay không?

Từ tình bạn biến thành tình yêu…

Sở Giác nói sẽ vì anh mà khắc phục nỗi sợ độ cao, sau này cùng anh thử các môn thể thao mạo hiểm khác nhau, nhưng hôm nay Doãn Quyện Chi biết được, cậu ấy vì người bạn kia mà khắc phục nỗi sợ độ cao.

Vậy là… thế thân?

Nghĩ tiếp nữa thì mạch suy nghĩ của Doãn Quyện Chi có lẽ có thể phân tán đến thiên hà bên ngoài không gian. Sở Giác đang nằm dưới sàn phía sau, dùng giọng nói trầm buồn đáng thương, nói với bóng lưng của Doãn Quyện Chi lần thứ 18 những lời than vãn: “Quyện Chi, sàn nhà thực sự lạnh quá, anh cho em lên giường ngủ đi mà…”

Doãn Quyện Chi quay người lại, mượn ánh trăng mờ ảo vàng vọt chiếu qua khung cửa sổ, cất giọng trêu chọc, hỏi: “Bảo bối, em có bạch nguyệt quang không?”

Giọng nói đáng thương đột nhiên thay đổi, Sở Giác cau mày trầm giọng: “Gọi cái gì bảo bối?”

“Hừ,” Doãn Quyện Chi khịt mũi, “Anh gọi đấy. Anh thích, bảo bối, bảo bối, bảo bối à…”

Sở Giác lật người dậy, Doãn Quyện Chi nhanh hơn cậu, lập tức bước xuống giường “tạch” một tiếng bật đèn, trên tay vội vàng cầm một chiếc dép, nhắm thẳng vào Sở Giác đã tiến lại gần và nắm lấy cánh tay của anh, trong sự hoảng hốt cố giữ bình tĩnh: “Anh gọi một tiếng bảo bối thì đã làm sao? Em cũng quá đáng lắm rồi, hơn nữa bảo bối nghe hay biết mấy, tại sao không được gọi…”

“Em đã nói rồi, Quyện Chi, em không giống bọn họ.” Sở Giác kéo Doãn Quyện Chi về phía mép giường, “Đừng dùng danh xưng dành cho bọn họ gọi em, em không thích nghe.”

“Còn nữa,” Âm điệu nghi ngờ lại vô cùng thâm trầm, “Cái gì là bạch nguyệt quang? Màu ánh trăng hôm nay là màu bạch kim.”

Doãn Quyện Chi: “…”

Doãn Quyện Chi hiểu Sở Giác, người này vừa thuần khiết vừa dâm dãng, đôi khi ngây thơ đến chết người, đôi khi lại thô bạo không chịu nổi.

Vì cậu đã hỏi như vậy, thì chắc chắn là không biết thật.

“Em có biết văn học thế thân không?” Doãn Quyện Chi lại hỏi.

“Có xem qua một ít,” Sở Giác không hiểu, hỏi ngược lại, “Thế thân cho ai? Nếu là tình yêu đích thực thì sẽ tìm thế thân? Đó không phải là thằng khốn sao?”

Doãn Quyện Chi: “…”

Đột nhiên, Sở Giác mím môi hỏi: “Quyện Chi, tại sao đột nhiên anh lại hỏi em những câu hỏi kỳ lạ như vậy? Em là thế thân của anh sao?”

Cậu nhìn chằm chằm vào mắt Doãn Quyện Chi, giọng điệu chất vấn giống hệt như lúc nhốt Doãn Quyện Chi ở biệt thự hoang vắng: “Hắn là ai? Tên gì? Trong số người cũ của anh còn có người em không biết ư? Không thể nào.”

Doãn Quyện Chi: “…”

Tình thế đã đảo ngược, bị phản đòn rồi.

Nhưng Doãn Quyện Chi không hoảng loạn, anh chọc vào vai trái Sở Giác, nói: “Hừ, Sở Giác, một người bên cạnh chưa bao giờ thiếu đàn ông như anh, muốn kiểu gì mà chẳng có? Bọn họ đều xếp hàng thích anh, cần gì phải tìm thế thân? Hơn nữa đàn ông tìm tới tìm lui chẳng phải đều là cái đức tính này sao? Anh bị bệnh à mà phải yêu một người đàn ông nào đó? Thật nực cười, phải là người đàn ông tốt đến mức nào mới lọt vào mắt xanh của anh — đương nhiên rồi!”

Giọng điệu đột ngột chuyển hướng và cao vút lên, ngay khoảnh khắc bị Sở Giác ấn xuống giường, Doãn Quyện Chi cảm thấy nguy hiểm, cứng đầu tiếp tục nói lớn: “Chỉ có người đàn ông tốt như em, mới khiến anh đánh giá cao và yêu thích mà thôi. Anh nói thật đấy, thật đấy vợ yêu, em đừng không vui, vừa rồi anh chỉ đùa thôi, thật đấy thật đấy! Hơn nữa, ý của anh chủ yếu không phải nói em là thế thân, em chính là Sở Giác, anh thích em mà, vợ ơi vợ ơi, ah…”

Sở Giác nghiến răng nói: “Chồng, anh tự hào vì đã hẹn hò nhiều lần như vậy sao?”

Câu chồng này khiến cho Doãn Quyện Chi toát mồ hôi lạnh: “Không tự hào không tự hào không tự hào, ý của anh rõ ràng là… ô ưm!”

Miệng bị cắn, âm thanh biến mất.

Ngày hôm sau Doãn thị có hai cuộc họp cần đưa ra quyết định, Tô Hợp đau khổ chờ đợi Doãn Quyện Chi mòn mỏi, không thấy một bóng người nào, vừa chửi bới vừa gọi điện hỏi đối phương đang ở đâu.

Doãn Quyện Chi vừa mở mắt đã nhìn chằm chằm trần nhà suy ngẫm về cuộc đời, khóe mắt liếc thấy điện thoại sáng màn hình, duỗi tay vơ lấy nó. Cổ tay thon thả xuất hiện một vòng bầm tím, ngón cái còn có vết răng. Doãn Quyện Chi hắng giọng, đầu hàng: “Mẹ Tô, hôm nay là cuối tuần, tôi vẫn còn đang nghỉ phép mà?”

“Nghỉ phép cái gì?” Tô Hợp lạnh lùng vô tình, “Ông chủ nên có mặt bất cứ lúc nào khi được gọi.”

Doãn Quyện Chi: “Không đi.”

“Được, tôi đến nhà cậu tìm cậu.” Tô Hợp nói một cách không chút bất ngờ.

“Đừng đến đừng đến đừng đến,” Doãn Quyện Chi đau đầu, sợ Tô Hợp xách tai anh đọc chú kim cô, nói, “Đi ngay đây.”

Cuối giường đặt áo sơ mi dài tay và quần dài cần mặc của ngày hôm nay, nhìn là biết Sở Giác đã chuẩn bị từ trước.

Doãn Quyện Chi cố gắng ngồi dậy thong thả, mặc áo sơ mi từng chiếc từng chiếc, vừa mặc vừa chửi Sở Giác.

Quả nhiên, ở bên Sở Giác, anh thực sự không bao giờ mặc lại quần áo cổ thấp.

Anh trắng như vậy, eo nhỏ như vậy, xương quai xanh sâu như vậy, thân hình đẹp như vậy, tiếc quá đi.

“Tại sao lại thở dài?” Sở Giác đang làm bữa trưa ở dưới lầu, Tướng Quân nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ trước, thấy nó dựng tai lên, Sở Giác lập tức lên lầu, vừa bước chân vào phòng ngủ đã nghe thấy Doãn Quyện Chi thở dài đầy tiếc nuối. Hôm qua chơi đồ chơi hơi nhiều, Sở Giác vô cùng chột dạ.

Doãn Quyện Chi liếc cậu một cái, nói với cảm xúc chân thật: “Nhớ áo cổ thấp, áo hở lưng, đồ bó eo, quần short lớn của anh… Muốn mặc.”

Anh khiêu khích như vậy, Sở Giác lập tức không còn chột dạ nữa, ánh mắt trở nên kiên định, khóe môi khẽ nhếch lên không chút nhiệt độ, nói: “Ở nhà em đâu có không cho anh mặc.”

Doãn Quyện Chi: “Anh muốn mặc đi làm, mặc ra ngoài đường.”

“Em nghĩ, có lẽ anh muốn ở nhà mãi mãi không thể ra khỏi cửa thì đúng hơn.” Sở Giác nói.

Doãn Quyện Chi: “…”

“Quyện Chi ngoan, chiều em sẽ đi công ty cùng với anh. Anh muốn ngủ thì ngủ, chuyện công việc cứ giao cho em,” Sở Giác đeo tạp dề quanh eo, đi tới giúp Doãn Quyện Chi cài cúc áo, cẩn thận cài đến chiếc cúc trên cùng ở cỗ, “Trước khi ăn cơm đi công ty, chúng ta cũng nhau định ra vài quy tắc trước.”

Bộ mặt thật đã lộ ra rồi, lần này Doãn Quyện Chi thực sự đã nhìn rõ, dùng dép giẫm lên chân Sở Giác, nói: “Lúc chưa kết hôn em giả vờ ngoan ngoãn nói không dám định ra quy tắc với anh, bây giờ mới kết hôn được vài ngày em đã không chờ được muốn định quy tắc rồi?”

“Ừm, em rất nghe lời anh, anh nói gì là nấy, nhưng có vài quy tắc anh cũng phải tuân thủ.” Sở Giác nói, “Đầu tiên là rất nhiều quần áo trước đây của anh không được phép mặc nữa, chúng quá hở hang, em biết việc ăn mặc nên được tự do, nhưng em cứ muốn quản anh — em không thể móc hết tròng mắt của những người nhìn anh bằng ánh mắt thèm thuồng đó đi được, đúng không? Nếu anh nói có thể móc, vậy anh cứ tự do mà mặc.”

Doãn Quyện Chi: “…”

Doãn Quyện Chi cười như không cười: “Có gì to tát đâu, quần áo thôi mà, đừng động một tí là máu me bạo lực như vậy, ngoan đi nào. Quần áo gợi tình chỉ mặc ở nhà cho em xem thôi, được không.”

“Ừm, em rất ngoan.” Sở Giác nói nhỏ, nắm lấy tay Doãn Quyện Chi cẩn thận xoa nắn, nghịch mấy ngón tay đó, “Quyện Chi, sau này không được đến bar, phải luôn nhớ mình đã có gia đình, phải về nhà trước mười giờ tối. Mười giờ đã là giờ giới nghiêm rồi, không về được thì chúng ta phải tính sổ.”

“Lại còn nhiều quy tắc như vậy?” Doãn Quyện Chi kinh ngạc, “Lại còn giờ giới nghiêm?!”

“Hiện tại là điều cuối cùng,” Sở Giác vội vàng nói nhỏ, “Nếu em chọc giận anh, anh có thể đánh em mắng em, nhưng… đừng chiến tranh lạnh với em, đừng không thèm để ý em.”

Rõ ràng cậu vẫn nhớ chuyện hôm qua, mạnh mẽ định ra quy tắc, cuối cùng lại tự làm mình tủi thân: “Quyện Chi, em sẽ dỗ dành anh thật tốt, cho đến khi anh vui vẻ mới thôi. Vì vậy anh không được đuổi vợ của mình đi ngủ phòng sách. Em cũng không ngủ dưới sàn nhà, chỉ ngủ trên giường, ngủ bên cạnh anh thôi.”

Hết chương 54

Một phản hồi cho “[Không Ngoan] Chương 54”

Gửi phản hồi cho Georgie_LanAnh Hủy trả lời

Một phản hồi cho “[Không Ngoan] Chương 54”

  1. Ảnh đại diện Georgie_LanAnh
    Georgie_LanAnh

    Có thể là cười chết 🤣🤣🤣

    “Cái gì là bạch nguyệt quang. Màu ánh trăng hôm nay là màu bạch kim.”

    Quyện nhi đánh trận kiểu gì mà thương địch 800, hại mình 1000 🤣

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 398 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.